Chương 2: MÀU XANH HUỲNH QUANG
Vạn Phi vừa nghe cái tên này thì sửng sốt, sau đó vội quay đầu nhìn Biên Nam.
"Ừ." Biên Nam đáp một tiếng, không hỏi nhiều, nhét tay vào túi áo rồi đi thẳng.
"Móa, xử thằng Khưu Dịch kìa," Vạn Phi đi theo một đoạn mới nhỏ giọng nói một câu, giọng nói lộ rõ vẻ phấn khích, "Có phải rất đúng ý mày không."
"Tao đang nghĩ nên ăn gì đây," Biên Nam lục túi quần hồi lâu định tìm viên kẹo để ăn, kết quả chỉ lục được tờ hóa đơn siêu thị, cậu quay đầu nhìn xung quanh một lần," Đi đâu ăn đây?"
"Đồng hương cũ đi, tao muốn ăn bánh xuân ở đó," Vạn Phi nói, ngừng một chút rồi lại nói tiếp, "Tao cứ tưởng Phan Nghị Phong sẽ là đứa đầu tiên đi gây sự với Khưu Dịch chứ, không ngờ nó có thể nhịn tới tận học kỳ này."
"Giờ này làm quái gì mà còn bán bánh xuân..." Biên Nam chỉ vào một dãy quán ăn trước mặt, "Tới đại quán mì xào nào đó là được rồi."
"Tùy mày, đại thiếu gia mày còn không ngại, tao cũng không có ý kiến," Vạn Phi phất tay một cái, cũng không để ý việc bánh xuân tạm chuyển thành mì xào, "Nếu là mì xào thì để tao mời mày."
Biên Nam và Vạn Phi ngồi ở cái bàn hai người gần cửa sổ của một quán ăn nhỏ chờ mì xào.
Cái nơi quái quỷ này vừa hơn 9 giờ tối mà chỉ có vài chỗ như tiệm net, KTV và quán ăn đêm là còn sáng đèn.
Biên Nam liên tục nghiêng đầu ngó ra ngoài cửa sổ, nhưng chẳng nhìn thấy được gì, đèn đường thì xa lắm mới có một cái, lại không ít cái bị đập vỡ nhưng vẫn chưa được sửa, bên ngoài tối đen như mực, cửa kính chỉ có thể phản chiếu khung cảnh bên trong quán ăn.
Trong quán ăn, nếu tính cả Biên Nam và Vạn Phi thì tổng cộng có bốn người, một bàn khác có lẽ là học sinh Vận tải đường thủy, cả bọn đang cắm đầu cắm cổ ăn mì, đến một câu cũng không nói.
"Tuần này mày không về nhà à?" Vạn Phi hỏi.
"Ừ." Biên Nam gật đầu, lấy di động ra nhìn chăm chú hồi lâu, gửi cho Trương Hiểu Dung một tin nhắn.
Thứ bảy có thời gian ra ngoài đi ăn không?
Bình thường cậu hẹn nữ sinh không bao giờ dùng câu hỏi như thế này, cứ nói thẳng thứ bảy mời em ăn một bữa là được, nhưng với Trương Hiểu Dung thì không.
"Lại không về? Tuần trước mày cũng không về rồi." Vạn Phi tạo dáng chụp ảnh, giơ tay "hai" một cái.
"Về cũng chẳng có nghĩa lý gì," Biên Nam lấy điện thoại chụp một tấm cho Vạn Phi, "Ngày mốt là sinh nhật Biên Hinh Ngữ, tao về làm gì."
Biên Hinh Ngữ là em gái cùng cha khác mẹ của Biên Nam, chỉ nhỏ hơn cậu nửa tuổi, từ nhỏ Biên Nam đã không nói chuyện với Biên Hinh Ngữ, đến bây giờ đã hơn mười năm nhưng tổng số câu hai người nói với nhau còn chẳng gom được thành một bài "Lê Hoa thể".
*Lê Hoa thể: "Lê Hoa thể" là hài âm của "Lệ Hoa thể", có nguồn gốc từ hài âm tên nhà thơ Triệu Lệ Hoa, bởi vì một vài tác phẩm của cô tương đối "khác lạ", khơi ra rất nhiều tranh luận, bị một số cư dân mạng gọi đùa là "thơ nước miếng". Triệu Lệ Hoa là hội viên hiệp hội tác giả Trung Quốc, tác giả cấp 1 quốc gia. Hiện tại, phong cách thơ của Triệu Lệ Hoa cùng những bài thơ nhại theo phong cách của cô, được mọi người gọi là "Lê Hoa thể".
So với đối thoại trực tiếp, đại khái đối thoại gián tiếp nhiều hơn.
Bình thường là thế này, Biên Hinh Ngữ nói, bố ơi Biên Nam đánh con. Biên Nam nói con không có. Biên Hinh Ngữ nói, mẹ ơi Biên Nam cướp búp bê của con. Biên Nam nói con không có.
"Chủ yếu là muốn tránh Biên Hạo phải không?" Vạn Phi rót cho Biên Nam ly trà, Vạn Phi và Biên Nam quen biết nhau từ khi mới vào cấp hai trường Thể thao, mấy chuyện luân thường đạo lý cẩu huyết nhà Biên Nam, Vạn Phi đều rõ cả.
"Ừ," Biên Nam nhấp một ngụm trà, "Sinh nhật em gái tên đó, tên đó nhất định sẽ về nhà."
Biên Hạo là anh ruột của Biên Hinh Ngữ, Biên Nam với Biên Hạo ngay cả Lê Hoa thể cũng không có, nhìn nhau không vừa mắt là có thể lập tức đánh nhau.
"Vậy tới nhà tao đi," Vạn Phi nói, "Mẹ tao nói tuần này làm sủi cảo, không phải mày rất thích ăn bánh nướng của mẹ tao sao, để mẹ tao nướng bánh cho mày."
"Nói sau đi," Biên Nam lắc lắc điện thoại, "Nếu Trương Hiểu Dung không đi ăn với tao thì tao sẽ tới nhà mày ăn bánh."
"Hai chúng mày ăn cơm tận hai ngày à?" Vạn Phi tặc lưỡi.
Biên Nam cười cười không trả lời.
Ăn xong mì xào, tin nhắn của Trương Hiểu Dung mới gửi tới.
Mấy ngày nay tâm trạng mình không tốt.
"Thật khó chiều, đợi cả buổi mới nhận được một câu vớ vẩn," Biên Nam nhìn điện thoại, cau mày, "Rốt cuộc là tâm trạng không tốt không muốn ăn, hay tâm trạng không tốt cần phải ăn? Nói một câu ăn hay không mà tốn sức thế à."
"Tính tình bọn con gái là vậy mà." Vạn Phi sáp lại xem thử, cười nửa ngày.
"Dóc tổ, mày nói chuyện với mấy nhỏ đám Lý Đan có tốn công tốn sức thế này không?" Biên Nam đứng dậy mặc áo khoác.
"Nói chuyện với Lý Đan không tốn sức thì mày theo đuổi Lý Đan đi." Vạn Phi tặc lưỡi hai cái.
"Dữ quá." Biên Nam cũng nhe răng tặc lưỡi một cái, cúi đầu trả lời tin nhắn của Trương Hiểu Dung.
Ra ngoài đi, mình đi với cậu cho tới khi tâm trạng cậu tốt lên.
Đi ra từ cửa quán, còn một lúc nữa mới đến 10 giờ rưỡi, Biên Nam và Vạn Phi chậm rãi tản bộ tới tiệm net Đông Thanh.
Bởi vì khu vực này có ba trường học, cho nên ngoài quán ăn thì tiệm net là nhiều nhất, tổng cộng lớn nhỏ cũng hơn mười mấy tiệm.
Có điều tiệm net cũng phân chia địa bàn, bình thường học sinh trường Thể Thao sẽ không đến tiệm net Đông Thanh, học sinh Vận tải đường thủy cũng không đến mấy tiệm net bên trường Thể Thao.
Nếu giờ này có người xuất hiện ở địa bàn của đối phương, thì cơ bản là có ý gây rối.
Giống như Biên Nam và Vạn Phi mặc quần áo thể dục đi quanh vùng phụ cận của Vận tải đường thủy, ngay cả áo khoác phao cũng có vạch trắng, vừa nhìn đã biết là dân trường Thể thao, trông hết sức chói mắt.
Trên đường đi qua hai tòa cao ốc còn chưa xây xong, Biên Nam bước vào lượn một vòng, tìm được hai ống sắt rỗng, cậu cầm trên tay ước lượng, đưa cho Vạn Phi một ống: "Lát nữa thông minh chút đi, đừng để đinh mắc vào quần nữa."
"Mẹ mày," Vạn Phi nhận lấy ống sắt.
Biên Nam không biết Phan Nghị Phong đã gọi bao nhiêu người, chẳng qua nhìn mấy đứa ban nãy ngồi dưới chân tường, nếu xét trình độ gây gổ đánh nhau thì có thể xem là cao thủ trong đám trung học phổ thông, chẳng phải hiền lành gì, xuống tay độc ác, còn phải tính thêm cả Vạn Phi nữa.
Tuy rằng Vạn Phi leo tường còn bị đinh mắc lại, nhưng lúc đánh nhau vừa tận sức vừa chuyên nghiệp, sức mạnh đó đã hoàn toàn vượt qua trình độ trung học phổ thông, nếu không thu lại được chắc thành lưu manh luôn không biết chừng.
Biên Nam không tính bản thân mình vào trong đó, cậu cũng đánh nhau, từ nhà trẻ đã không chịu yên rồi, bởi vì thường xuyên đánh nhau nên mới bị bố dùng tiền tống vào trường Thể thao, nói là để tiêu hao tinh lực, chẳng qua bình thường cậu không chủ động gây sự, chỉ là tính tình không tốt, rất dễ dính vào mấy chuyện phiền toái.
Đi không lâu lắm đã nhìn thấy bốn chữ "tiệm net Đông Thanh" lóe sáng dưới ánh đèn chiếu rọi.
Biên Nam siết chặt ống sắt trên tay, vẫn chưa thấy đám người Phan Nghị Phong, Phan Nghị Phong không phải là kẻ lâm trận bỏ trốn, khả năng duy nhất là cả lũ đã vào tiệm net rồi.
"Qua đó đi." Vạn Phi bước nhanh tới trước mặt cậu.
Lúc tới cách tiệm net chừng 50 mét, bọn họ nghe được tiếng ồn ào vọng ra từ bên trong tiệm net, tiếp theo nhìn thấy có người chạy ra từ cửa chính.
"Chặn cửa." Biên Nam nói một câu, hai người chạy về phía cửa chính.
Mấy người chạy ra rất hoảng loạn, dưới ánh đèn, biểu cảm trên mặt trông rất rõ ràng, nhưng mấy người này không phải mục tiêu của bọn họ, chỉ là bị trận ẩu đả dọa chạy.
Sau đó có thêm hai người mặt dính máu chạy ra, trên tay cầm cái gì đó có ánh phản chiếu của kim loại, Vạn Phi xông lên đập ống sắt vào tay kẻ trước mặt.
Ống sắt của Biên Nam đập vào tay người còn lại, thứ mà người nọ cầm trên tay rơi xuống đất kêu leng keng một tiếng, Biên Nam nhìn lướt qua, là tay vịn inox tháo xuống từ ghế ngồi trong tiệm net.
Biên Nam tiếp tục đánh vào vai người nọ, người nọ kêu thảm thiết ôm vai loạng choạng, vội vàng vươn tay định nhặt tay vịn dưới mặt đất, Biên Nam đá tay vịn ra xa, rồi đá vào xương sườn người nọ.
Cú đá này cậu không dùng nhiều lực lắm, nhưng người nọ vẫn ngã lăn quay.
Biên Nam và Vạn Phi hạ gục hai tên xong, đang định xông vào tiệm net, kết quả từ trong đột nhiên lao ra bốn năm tên Vận tải đường thủy, trên tay đều có vũ khí, vừa bước ra đã hung hãn vung tứ phía.
Biên Nam không dừng lại kịp, không biết thứ gì trên tay kẻ nào vung qua mặt cậu, cậu đưa tay lên đỡ, mu bàn tay lập tức đau rát.
"Ông nội mày." Biên Nam chửi một câu, chẳng quan tâm gì nữa, vung ống sắt nện ngay thằng trước mặt.
Ống sắt trong tay đập mạnh đến nỗi tay ngứa ran, trong lúc hỗn loạn Biên Nam cũng dính mấy đòn, hôm nay cậu mặc hơi ít, trên người chỉ độc một chiếc áo thun, bên ngoài là một chiếc áo khoác phao mỏng, bị đánh mấy đòn khiến cậu càng nóng máu.
Người chạy ra từ trong tiệm net không ít, trước cửa chỉ có Biên Nam và Vạn Phi, hai người không chống đỡ nổi, bị bọn họ xông lên đẩy lùi.
Phan Nghị Phong mang người đuổi tới từ đằng sau, nhìn thế trận đoán chừng đang chiếm thế thượng phong, lúc đi ra nhìn thấy Biên Nam thì hỏi một câu: "Không sao chứ!"
"Không sao." Biên Nam đáp lời.
Bạn thấy sao?