Chương 19: CÕNG NỔI KHÔNG?
Từ sau khi chân bị thương, thời gian làm việc và nghỉ ngơi mỗi ngày của Khưu Dịch thay đổi rất nhiều.
Trước đây là sáng sớm rời giường, chuẩn bị cơm trưa cơm tối cho tốt, sau đó đến trường, tan học thì vội vàng đi làm thêm, cuối tuần đi dạy kèm.
Thời gian sắp xếp chật kín, đánh nhau còn phải tận dụng hết mức, kết hợp giữa trốn học và đi muộn về sớm mới có thể loay hoay sang đây...
Hiện giờ chân bị thương, ngoại trừ sáng sớm tỉnh dậy đúng giờ xem chừng Khưu Ngạn dọn dẹp rồi ra ngoài đi học, thời gian khác cậu chỉ có thể nằm trên giường, đọc sách, ngó ngó TV, rỗi rãi buồn chán thì nặn tượng đất.
Giống như nghỉ phép vậy.
Nếu phải nấu cơm thì hơi vất vả, đứng hồi lâu chân sẽ khó chịu.
"Anh hai," Khưu Ngạn rửa mặt xong, ôm Bumblebee đứng bên giường, "Muốn em ra ngoài mua điểm tâm không?"
"Ừ," Khưu Dịch thay quần áo, "Ví của anh ở ngoài phòng, em hỏi xem bố muốn ăn gì đi mua đi."
Khưu Ngạn gật đầu, đi hai bước lại lùi trở về: "Đại hổ tử chừng nào tới?"
"Không biết, hôm qua anh có nói thời gian với cậu ấy chưa nhỉ?" Khưu Dịch suy nghĩ một chút, hôm qua Biên Nam nổi giận đùng đùng đi rất nhanh, cậu không nhớ mình có nói hay chưa.
"Không có," Khưu Ngạn cúi đầu sờ cánh tay Bumblebee, "Em gọi điện thoại cho anh ấy nha?"
"Em gọi đi, chắc còn chưa dậy đâu." Khưu Dịch nói.
Thật ra đến bệnh viện kiểm tra gọi Thân Đào tới là được, nhưng nghĩ đến Biên Nam đang cố nén buồn bực chán ghét, kiên trì xuất hiện muốn làm mình ghê tởm, đương nhiên Khưu Dịch cũng sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Thế nào cũng phải làm cậu ta ghê tởm ngược lại chứ, đừng ai thiếu phần ai.
Chuyên nghiệp quá thể.
Lúc nhận được điện thoại của Khưu Ngạn, Biên Nam đã ra cửa, đang ngồi chồm hổm ở bến xe bus chờ xe, cậu dậy quá sớm, còn đi ra ngoài chạy vài vòng.
Thật ra cũng không phải dậy sớm, mà là tối qua cậu ngủ không được.
"Anh muốn ăn điểm tâm không, em đang xếp hàng mua bánh bao đây," Khưu Ngạn nói trong điện thoại, "Cửa hàng bánh bao ở đầu hẻm nhà em bán bánh bao hấp ăn ngon lắm!"
"Ừ ừ ừ, em đừng gọi điện thoại, nhớ cất kỹ điện thoại đừng để mất." Biên Nam nói
Giờ này xe ba bánh còn chưa có chứ đừng nói là taxi, Biên Nam ngồi chồm hổm ở bến xe, tựa vào biển quảng cáo suýt ngủ gật luôn mới thấy xe bus tới.
Xe bus cũng không chạy thẳng đến ngõ hẻm nhà Khưu Dịch, còn phải đi một con phố.
Biên Nam xuống xe bus liền đón taxi, không phải cậu lười mà là vì ngủ không ngon, đầu óc lờ đờ, nhiều một bước cũng không muốn đi.
"Chú, có thể đợi ở đây vài phút không? Cháu còn cần dùng xe." Lúc tới ngõ hẻm chuẩn bị xuống xe, Biên Nam hỏi tài xế.
"Không đợi được cháu ơi, ở đây không cho đỗ xe." Tài xế lắc đầu.
"Vài phút thôi, cháu đi vào khiêng một người..." Biên Nam nhìn xung quanh, muốn đưa tên Khưu cà thọt tới bệnh viện ắt phải có xe, nhưng ở đây đúng là không thấy chiếc taxi nào, giống hệt bên trường học.
"Không được thật mà," Tài xế vẫn lắc đầu, đằng sau truyền đến tiếng còi, tài xế quay đầu lại nhìn thử, "Cháu xem đi, còn cản đường người ta nữa kìa."
"Vậy thôi." Biên Nam bất đắc dĩ trả tiền xuống xe.
Sau khi taxi lái đi, cậu thấy vừa nãy ấn còi là một chiếc Pickup trắng, chiếc xe kia cứ đỗ ở ven đường như thế.
"Đậu má," Biên Nam không biết tài xế gạt mình hay xe này vi phạm luật lệ, cậu hét to với người ngồi trong xe, "Ở đây không cho đỗ xe biết không! Cản đường!"
"Cái gì?" Người phụ nữ ngồi ở ghế lái ló đầu ra cửa sổ.
Biên Nam không để ý đến người nọ, trước tiên đến cửa hàng bánh bao nhìn một chút rồi mới xoay người vào hẻm, không nhìn thấy Khưu Ngạn, chắc là mua xong nên về rồi.
Lúc vào sân, Biên Nam nghe Khưu Ngạn đang hát trong nhà, đoán chừng là bài hát trường học dạy, chỉ nghe thầy cô mệt mỏi, uống trà gì gì đó, giọng của Khưu Ngạn rất tốt, giòn vang, đáng tiếc hát không đúng nhịp cho lắm.
"Hát hay ghê," Khưu Dịch vỗ tay, "Hay đến độ anh quên bài này có nhịp gì luôn..."
Biên Nam đi tới giàn nho kêu một tiếng: "Nhị bảo!"
"A!" Khưu Ngạn rốt cuộc không hát nữa, chạy ra từ trong nhà, "Đại hổ tử!"
"Nghe em hát rồi nha." Biên Nam nựng mặt nhóc.
"Hát hay không?" Khưu Ngạn mắt sáng ngời nhìn cậu.
"Hay," Biên Nam cười nói, "Chim cánh cụt cũng nghe được luôn."
"Chim cánh cụt sao mà nghe được?" Khưu Ngạn có chút mê man kéo Biên Nam vào nhà.
"Nhịp điệu chạy tới Nam Cực luôn rồi chứ gì nữa." Khưu Dịch nói.
Khưu Ngạn không có cảm giác gì với đánh giá này, ngầm tưởng nó là lời khen, cười thật vui vẻ.
"Chào chú." Biên Nam chào bố Khưu, sau khi chạm mắt Khưu Dịch thì gật đầu ngồi xuống.
"Làm phiền con rồi," Bố Khưu nói, đẩy bánh bao tới trước mặt cậu, "Qua đây, ăn chút điểm tâm đi."
Khưu Dịch đặt ly sữa đậu nành trước mặt Biên Nam, Biên Nam đút bánh bao vào miệng, ậm ờ nói tiếng cám ơn, cầm ly uống một hớp.
"Nóng..." Khưu Dịch còn chưa nói hết câu, Biên Nam đã nhảy bật dậy chạy ra ngoài sân.
Sau khi phun sữa đậu nành ra, cậu lại chỗ vòi nước dùng nước lạnh súc miệng rồi mới trở vào nhà: "Nóng chết tao."
"Cậu mộng du hả?" Khưu Dịch nói, "Mới vừa hâm nóng, cậu cầm lên không có cảm giác à?"
Biên Nam sờ sờ ly, đúng là rất nóng, cậu mơ mơ màng màng nên không chú ý.
"Tao cứ tưởng nó lạnh." Biên Nam cầm bánh bao hung hăng cắn một cái.
Ăn chưa được vài miếng, điện thoại di động trên sô pha reo lên, Biên Nam ngồi gần đó nên với tay lấy di động đưa cho Khưu Dịch.
"Chị Mạn?" Khưu Dịch nhận điện thoại.
"Nhà cậu ở đâu thế?" Giọng nói của Tiêu Mạn truyền đến, "Chị đang ở đầu hẻm."
"Không cần đưa em đâu, em gọi bạn tới rồi." Khưu Dịch buông bánh bao trong tay, nhìn thoáng qua cửa sân.
Hôm qua Tiêu Mạn gọi điện thoại nói muốn đến thăm Khưu Dịch, Khưu Dịch nói phải đi bệnh viện không có ở nhà, Tiêu Mạn lại nói lái xe đưa cậu đi, cậu từ chối cả buổi, không ngờ hôm nay mới sáng sớm Tiêu Mạn đã tới.
"Có xe tiện lợi hơn, cậu mau nói xem sân nhà cậu ở đâu." Giọng điệu của Tiêu Mạn rất kiên quyết.
Khưu Dịch im lặng vài giây mới mở miệng: "Ở trong cùng."
"Bà chủ của tôi tới," Sau khi cúp điện thoại, Khưu Dịch chống bàn đứng dậy, nắm vai Biên Nam, "Giúp tôi chút."
"Sao bà chủ lại tới," Bố Khưu vội đẩy xe lăn muốn ra ngoài, "Vậy không tốt lắm đâu."
"Bố ở trong nhà là được, bố với nhị bảo ăn trước đi." Khưu Dịch ngăn cản.
"Ra ngoài tiếp giá hả?" Biên Nam đứng lên đỡ Khưu Dịch, hỏi một câu.
"Ừ." Khưu Dịch nhảy nhảy.
Bà chủ của Khưu Dịch, hẳn là bà chủ nhà hàng nơi cậu ta làm thuê, cũng chính là nhà hàng nơi hai người đơn độc ẩu đả lần đầu tiên... Chuyện cũ trước kia xông lên não, mỗi lần nhớ tới câu nói khiêu khích của Khưu Dịch, Biên Nam lại có xúc động muốn xắn tay áo đánh trận nữa ngay tại chỗ.
Biên Nam và Khưu Dịch ra vẻ anh em tốt kề vai sát cánh đi ra ngoài sân, lúc Biên Nam định ôm eo Khưu Dịch thì trượt tay mò vào trong áo thun của cậu ta.
Láng mịn thật, Biên Nam tặc lưỡi một tiếng, nhích lại gần cổ Khưu Dịch ngửi ngửi.
"Làm gì vậy?" Khưu Dịch hỏi.
"Ngửi xem có hôi không, dạo này chắc chưa tắm đâu ha." Biên Nam hả hê nói, có điều trên người Khưu Dịch lại tản ra mùi thơm xà phòng, còn là bạc hà nữa.
"Tối hôm qua vừa tắm xong," Khưu Dịch nhếch khóe miệng, "Sớm biết cậu thích mùi này thì giữ lại cho cậu rồi."
"Mày đó có thấy ghê tởm không vậy," Biên Nam liếc Khưu Dịch một cái, kéo Khưu Dịch tới cửa, "Bộ dạng này của mày mà cũng tắm được sao, độ khó chắc phải 3.0 nhỉ?"
Khưu Dịch không để ý đến Biên Nam, Biên Nam thì lại hăng hái đổi sang giọng thuyết minh: "Hiện tại mọi người đang nhìn thấy tuyển thủ đội ngõ hẻm Khưu Dịch, lần này động tác là 305B, xoay người hai vòng rưỡi... Ấy không, lộn ngược hai vòng rưỡi, độ khó 3.0..."
*305B là một động tác trong môn thể thao nhảy cầu, lộn 2 vòng rưỡi. Xem thử
"Chị Mạn." Khưu Dịch ngẩng đầu gọi với ra ngoài cửa sân.
Bạn thấy sao?