🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: NGUYÊN TỘI

Phim xem từ đoạn giữa, Biên Nam nhìn một hồi rồi thật sự nhịn hết nổi, nhỏ giọng hỏi Khưu Dịch: "Thằng này rốt cuộc bị gì vậy?"

"Không biết," Khưu Dịch cũng cảm thấy mù tịt, "Vừa nãy mới lưu luyến không rời vợ, bây giờ lại muốn giết..."

"Tao biết rồi!" Biên Nam chỉ một ngón tay vào TV, "Hai người! Mặt mũi giống nhau."

Khưu Dịch không trả lời, nhìn thêm vài phút rồi mới dựng ngón cái với Biên Nam: "Thì ra là thế."

Kế đến, hai người lại lâm vào im lặng.

Sau khi biết phim đại khái nói về cái gì, Biên Nam không còn hứng xem nữa, cậu đứng dậy vào phòng trong nhìn bạn nhỏ Khưu Ngạn làm bài tập.

Khưu Ngạn ngồi thẳng tắp trước bàn học, viết rất chăm chú, Biên Nam đi tới bên cạnh nhóc mới phát hiện, ngẩng đầu nhìn Biên Nam: "Anh xem chữ em viết nè."

Biên Nam khom lưng lại gần nhìn thử, chữ viết của Khưu Ngạn rất nắn nót, nhưng đã hơn nửa tiếng mà chưa viết xong một trang.

"Còn phải viết bao nhiêu trang nữa? " Biên Nam nhịn không được có chút lo lắng.

"Viết thêm trang nữa là xong rồi." Khưu Ngạn chỉa chỉa vở.

"Vậy cố gắng viết đi." Biên Nam sờ đầu nhóc.

Biên Nam trở lại phòng khách, Khưu Dịch còn đang xem bộ phim hai gương mặt giống nhau, Biên Nam dựa vào sô pha buồn chán chơi di động.

Bởi vì bình thường ở cùng bố cũng hay rơi vào trạng thái không có gì để nói, thế nên cậu rất giỏi thích ứng với tình cảnh xấu hổ thế này, nhưng mà không biết tại sao khi đối phương là Khưu Dịch, cậu lại cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên.

Sau khi chơi di động chốc lát, Biên Nam tìm đề tài hỏi: "Mẹ mày là người Nga hả?"

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

"Chiến đấu dân tộc," Biên Nam dựng ngón cái, "Mày thì có thể nhìn ra là con lai, còn nhị bảo lại không giống tí nào, như cục bông nhỏ vậy."

"Vậy sao," Khưu Dịch nở nụ cười, "Lúc tôi bằng tuổi nó thì cũng thế."

Biên Nam nhìn chằm chằm Khưu Dịch một hồi, không thể tưởng tượng nổi Khưu Dịch mềm mại dễ thương như Khưu Ngạn: "Không thể nào, vậy quá không khoa học rồi."

Khưu Dịch cười cười không nói chuyện, tiếp tục xem phim.

Biên Nam cảm thấy có lẽ chuyện này liên quan đến người mẹ đã qua đời của cậu ta, cho nên không hỏi nhiều.

Cậu chưa từng nếm trải cảm giác mất mẹ, nếu mẹ ruột của cậu đột nhiên không còn nữa... Biên Nam nhìn đồng hồ trên tường suy nghĩ thật lâu, hẳn là cậu sẽ không có cảm giác đau khổ như trong sách viết.

"Mẹ mày đối xử với mày tốt lắm phải không." Biên Nam cảm khái nói.

"Ừ," Khưu Dịch buông remote, cầm ly uống hớp nước, "Mẹ cậu đối xử với cậu không tốt sao?"

Biên Nam nhìn cậu ta: "Không biết, tao và mẹ tao chưa từng ở chung với nhau."

Khưu Dịch im lặng một lúc lâu mới nói: "Chưa từng ở chung với nhau cũng có thể yêu thương con mình."

Biên Nam cười ha ha vài tiếng, không nói nữa.

Khưu Dịch quay đầu sang, ngón tay chống trán nhìn Biên Nam, nửa ngày cũng không động đậy.

"Đẹp trai quá nên làm mày choáng hả," Biên Nam lúng túng sờ mặt mình, rồi lại cúi đầu kiểm tra quần, cậu rất ít khi mặc quần jeans, nói không chừng đã quên kéo khóa quần, "Nhìn nữa thu phí đấy."

"Nhìn chơi thôi," Khưu Dịch vẫn không nhúc nhích, "Quan hệ giữa cậu và Biên Hinh Ngữ không tốt nhỉ?"

"Vậy mà tốt được sao," Biên Nam nhếch miệng cười, nét mặt có hơi mất mác, "Trong mắt nó, tao gọi là... Nguyên tội (tội tổ tông/nguồn gốc tội lỗi)."

"Nguyên tội? " Khưu Dịch nhíu mày.

"Dữ dằn lắm đúng không, lúc Biên Hinh Ngữ nói lời này với tao, nó mới có 9 tuổi thôi," Biên Nam lại cười ha ha, "Lúc đó tao còn cố tình đi tra xem cái này mẹ nó có ý gì."

"Tra được chưa?" Khưu Dịch cử động chân một chút.

"Rồi, sau đó đột nhiên lười gây với nó," Biên Nam dụi dụi mũi, "Khi còn bé tao thật sự không phục, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì bọn họ có thể muốn mắng thì mắng, muốn đánh thì đánh tao..."

Biên Nam duỗi lưng một cái, thở dài: "Sau mới hiểu, bởi vì mẹ tao phá hoại gia đình người ta, còn tao thì gánh nguyên tội, chỉ dựa vào nhiêu đó thôi."

Khưu Dịch không nói nữa, lật lật remote trong tay.

Nằm trên sô pha ngẩn người nhìn trần nhà một lát, Biên Nam đột nhiên phát hiện mình lại nói rất nhiều chuyện mà bình thường mình không hề đề cập tới.

Có lẽ là vì biết Biên Hinh Ngữ đã kể cho Khưu Dịch, có lẽ là vì thật sự không còn đề tài để nói... Nhưng bất kể thế nào, chuyện này cũng làm cậu thấy hơi bất an, thoáng cái ngồi thẳng dậy.

Khưu Dịch không có phản ứng gì, Biên Nam đờ ra một hồi, xuất phát từ tâm lý một bên tình nguyện trao đổi, cậu hỏi thử một câu: "Mẹ mày..."

Có thể do mẹ ruột của mình có điều khó nói, cậu rất tò mò về mẹ người khác, ví dụ như mẹ Vạn Phi nấu cơm cực ngon, tính tình hào sảng, mẹ Tôn Nhất Phàm thì lại rất hung dữ, mỗi lần gọi điện thoại cho cậu ta, lời mở đầu toàn là mày là thằng bất hiếu...

"Qua đời rồi." Khưu Dịch trả lời rất đơn giản.

Đơn giản đến độ Biên Nam nhất thời không phản ứng kịp: "Hả?"

"Tai nạn xe cộ." Khưu Dịch bổ sung một câu.

"... Ồ," Đối với việc một câu không đầu không đuôi của mình đổi lại hai câu trả lời khiến người ta khó mà nói tiếp được nữa của Khưu Dịch, Biên Nam có chút buồn bực, "Má, so với mày tao đúng là quá thành thật."

"Cậu là người rộng lòng, giống như nhị bảo vậy," Khưu Dịch nhìn Biên Nam một cái, vất vả thò tay xuống dưới bàn trà mò ra gói thuốc: "Muốn không?"

"Không," Biên Nam lắc đầu, nhìn sang phòng bố Khưu, nhỏ giọng nói, "Bố mày không quản việc mày hút thuốc à?"

"Quản chứ," Khưu Dịch ngậm điếu thuốc cười cười, "Tôi ỷ vào ông ấy hành động bất tiện không phát hiện được."

"Hầy..." Biên Nam thở dài thườn thượt.

Lại qua thêm nửa tiếng, Khưu Ngạn cầm vở nhảy bật ra từ trong phòng, đắc ý huơ huơ về phía Biên Nam, sau đó đặt vở lên đùi Khưu Dịch: "Em viết xong rồi."

"Chừng nào em có thể viết xong trong nửa tiếng, anh cho em uống coca," Khưu Dịch mở vở nhìn một chút, "Chữ viết ngày càng đẹp."

Khưu Ngạn tựa lên người Biên Nam: "Thầy cũng nói chữ viết của em khá tốt."

"Giỏi quá," Biên Nam ôm lấy nhóc, hung hăng xoa mấy cái lên người nhóc, "Ây da em dễ nựng quá."

Có lẽ bị Biên Nam đụng trúng thịt ngứa, Khưu Ngạn cười to vài tiếng, uốn éo trên sô pha.

"Được rồi, không viết sai," Khưu Dịch khép vở lại, "Vậy đại hổ tử phải về rồi."

"Ồ." Khưu Ngạn nằm sấp trên sô pha không nhúc nhích.

"Khi nào rảnh rỗi lại tới tìm em chơi." Biên Nam vỗ mông nhóc một cái, đứng lên chuẩn bị xách túi đi về.

"Vậy chừng nào anh mới rảnh?" Khưu Ngạn lập tức hỏi.

"Anh..." Biên Nam gãi gãi đầu, khi nào thì rảnh?

Trước khi biết Khưu Dịch là đại bảo, thật ra cậu từng có kế hoạch cố gắng rút thời gian đến giúp một tay trước khi chân đại bảo khỏe lại, Khưu Ngạn và bố Khưu ở nhà làm gì cũng không tiện khiến cậu không đành lòng.

Nhưng bây giờ...

Sau khi biết sự thật, cậu lập tức rơi nước mắt, nếu gom lại chắc đủ xâu thành sợi dây chuyền luôn.

Hiện tại muốn cậu tới đây, cậu thật lòng không tình nguyện lắm, cũng hơi bị xấu hổ...

"Ngày mai tới đi," Khưu Dịch đột nhiên nói, "Tôi muốn đến bệnh viện."

"Cái gì?" Biên Nam chợt quay đầu.

"Cậu tới đây đưa tôi đi bệnh viện, kiểm tra." Khưu Dịch tựa vào ghế, hết sức bình tĩnh nói.

Biên Nam tiến đến trước mặt Khưu Dịch, hạ thấp giọng: "Mày đó có phải muốn phá tao không?"

"Không phá cậu thì phá ai." Khưu Dịch cũng hạ giọng.

"Đậu má," Biên Nam tiếp tục hạ thấp giọng, hạ đến độ sắp hết hơi, "Tao cứ tưởng chúng ta đã trải qua cuộc trò chuyện của bạn bè thân thiết..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...