Chương 17: TẶNG MÀY BUMBLEBEE
Trời hơi âm u, đoán chừng sắp có mưa to.
Biên Nam nhíu mày, chậm rãi đi ra ngoài men theo đường nhỏ, cậu cúi đầu nhìn di động, lục lọi danh bạ điện thoại, cuối cùng bấm vào số của Vạn Phi.
Lúc Biên Nam đang chờ điện thoại kết nối, phía trước có xe lái tới, cậu nhích sang bên cạnh tránh đường, nhưng xe vẫn bóp còi hai tiếng.
Con đường này không rộng, nhưng cho dù là xe tăng vẫn qua được. Biên Nam vừa tiếp tục nhích sang một bên nhường đường, vừa bực mình ngẩng đầu lên nhìn.
Chiếc xe cách cậu rất gần, Biên Nam thấy rõ người lái là Biên Hạo, còn có ánh mắt lạnh lùng và chán ghét của hắn ta.
Ánh mắt của hai người chạm nhau, Biên Hạo lại bấm còi một cái, tiếng còi hết sức chói tai.
Trên mặt Biên Nam không lộ vẻ gì, lúc nhìn thấy một cô gái tóc dài ngồi ở ghế phó lái, cậu chợt hiểu nguyên nhân dì không cho mình về nhà, đại khái là hôm nay Biên Hạo muốn đưa bạn gái về nhà.
Cậu vẫn lùi sang phía bồn hoa ven đường, Biên Hạo bấm còi thêm cái nữa rồi tăng tốc lái xe đi.
"Mẹ kiếp, thằng điên," Biên Nam mắng một câu, điện thoại kết nối được, cậu đưa điện thoại lên tai, "Mày có ở nhà không?"
"Tao ở nhà bà ngoại, mai mới về," Vạn Phi nói, "Sao vậy? Mày đang ở đâu, không phải mày bảo về nhà sao?"
"Ừ." Biên Nam buồn bực đáp.
"Biên Hạo cũng về nhà?" Vạn Phi suy nghĩ, "Nếu không mày qua nhà tao đi, bây giờ tao về."
"Thôi đừng," Biên Nam vội nói, mỗi tháng Vạn Phi đều đến nhà bà ngoại ở một ngày, lần nào bà ngoại cậu chàng cũng tiếc nuối không nỡ để cháu đi, Biên Nam không muốn quấy rầy bà hưởng thụ niềm vui sum họp, "Tao không sao."
"Mày ở nhà hay đi rồi?" Vạn Phi hỏi.
"Ở nhà," Biên Nam quay đầu lại nhìn thoáng qua, "Được rồi, mày chơi với bà ngoại đi, tao cúp máy đây."
"Mai về nhà tao gọi cho mày." Vạn Phi nói.
"Ừ."
Biên Nam cúp điện thoại, buồn bực đứng trước cửa khu, cơm cũng chưa ăn, còn cầm theo túi quần áo để về giặt, ai ngờ ngay cả cửa nhà cũng không vào được.
Đứng chừng vài phút, cậu đón một chiếc taxi, định quay về trường ăn tạm chút gì đó rồi về ký túc xá ngủ cũng được.
Xe vừa rẽ vào ngã tư gần trường, Biên Nam bảo tài xế dừng lại. Ngã tư bên này toàn là quán ăn vặt.
Cậu vừa móc tiền vừa mở cửa xe, một chân đặt xuống đất.
"Biên Nam!" Trong quán gần đó có người kêu một tiếng, "Tới đúng lúc lắm!"
Biên Nam không trả lời, chỉ nhìn về phía tiếng gọi phát ra, thấy cả lũ Phan Nghị Phong đang ngồi chồm hổm trước cửa một tiệm trà sữa. Phan Nghị Phong thấy cậu thì nhảy bật dậy, đi về phía taxi.
Biên Nam nhanh chóng rút chân về, đóng cửa xe lại: "Chú, lái xe đi, không xuống ở đây."
Cuối tuần trường học không có người trông coi, ra vào cũng tự do, quả thật là thời gian tốt nhất để ẩu đả đánh nhau.
Nguyên nhân duy nhất mà Phan Nghị Phong canh giữ ở đây chính là để tụ tập đội hình chuẩn bị tìm ai đó gây rối.
Biên Nam vốn không quá sẵn lòng qua lại với Phan Nghị Phong, bây giờ vừa mới đánh Khưu Dịch thành như vậy, cậu không muốn rước thêm phiền phức nữa.
Lúc xe taxi lái đi, Biên Nam quay đầu lại nhìn thử, trông thấy Phan Nghị Phong đang chỉ vào xe hùng hổ la hét cái gì đó.
"Đi đâu?" Tài xế hỏi cậu.
"Quảng trường mua sắm." Biên Nam tựa lưng vào ghế, thuận miệng nói một câu.
Tài xế lái xe vào trung tâm thành phố, Biên Nam ngẩn người nhìn cửa sổ, nếu như đi cùng Vạn Phi, vậy thì sẽ đến tiệm net, trung tâm trò chơi, nhưng đi một mình thì cậu không có hứng.
Biên Nam không thích ồn ào, nhưng lang thang một mình cũng chẳng vui vẻ gì.
Xe tới nơi, Biên Nam xuống xe, chậm chạp đi vào khu mua sắm.
Lúc này người trong khu mua sắm rất đông, cậu chen chúc giữa đám người lượn quanh vài vòng, lên tầng cao nhất định ăn tạm gì đó, ai ngờ phát hiện tất cả cửa hàng đều chật ních người lớn và trẻ con, thế là lại lết xuống tầng dưới.
Xuống đến tầng bốn là khu đồ chơi trẻ em, Biên Nam dừng bước, đắn đo một lúc rồi bước tới giữa những kệ hàng.
Rất nhiều Transformers, lớn nhỏ đều có.
Cậu lấy điện thoại di động ra, bấm số của Khưu Ngạn.
"Đại hổ tử hả." Bên kia có người nhận điện thoại.
Biên Nam sửng sốt: "Gì, Khưu Dịch?"
"Ừ." Khưu Dịch đáp một tiếng.
"Tao tìm nhị bảo." Biên Nam buồn bực nói.
Hai giây sau, trong điện thoại truyền tới giọng nói vui vẻ của Khưu Ngạn: "Đại hổ tử!"
"Anh đang mua Transformers cho em đây, em thích cái nào?" Biên Nam nói, "Qua một góc nói nhỏ cho anh nghe, đừng để anh hai em nghe thấy."
"Vâng ạ," Khưu Ngạn chạy vào phòng, hạ giọng nói khẽ: "Em thích Bumblebee! Em thích Bumblebee lắm!"
"Được, vậy lấy Bumblebee." Biên Nam gật đầu, chọn một con Bumblebee cao 20 cm, cái này không quá phức tạp, khá thích hợp với bạn nhỏ giấu hộp tiền tiết kiệm trong hốc cây mà còn bị người khác lấy hết.
"Đại hổ tử, anh ăn cơm chưa?" Khưu Ngạn hỏi.
"Ăn rồi." Biên Nam nói, bụng lại không hợp tác kêu một tiếng.
"Thật không? Hôm nay anh hai em chiên cá đó," Khưu Ngạn thử thăm dò, "Anh muốn ăn không?"
"Anh..." Bụng Biên Nam lại kêu tiếng nữa, cậu biết Khưu Ngạn nghĩ đang gì, coi bộ nhóc này muốn lấy Bumblebee ngay hôm nay, "Không phải anh hai em không đi được sao, còn chiên cá nữa cơ?"
"Anh ấy ngồi xe lăn chiên," Khưu Ngạn cười nói, "Chiên sắp xong rồi, em còn ra ngoài mua thịt bò kho nữa... Anh muốn ăn không?"
Biên Nam tựa vào kệ hàng thở dài: "Vậy bây giờ anh qua nhé."
"Thật hả!" Đầu bên kia truyền tới tiếng cười vui sướng của Khưu Ngạn, nhóc cười rất vang dội.
"Ừ, thật." Biên Nam cười cười.
Sau khi cúp điện thoại, Biên Nam mang Bumblebee đi trả tiền. Lúc xuống lầu cậu có chút sầu não, bây giờ cậu không muốn gặp Khưu Dịch cho lắm, đành phải dùng lý do đến lấy quần áo của mình.
Biên Nam cầm theo Bumblebee đẩy cửa sân, vài ông bà lão trong sân đang ngồi dưới giàn nho, bố Khưu cũng đang ngồi xe lăn trò chuyện với bọn họ.
"Ô, đại hổ tử tới chơi hả?" Nhìn thấy cậu, bố Khưu cười nói.
"Đại hổ tử! Đại hổ tử!" Khưu Ngạn từ trong nhà chạy ra, vừa chạy vừa la to, "Anh đến rồi!"
Tiếng nói và cảnh tượng trước mắt khiến Biên Nam có cảm giác yên tâm đến lạ, sau khi chào bố Khưu và ông bà hàng xóm, cậu khom lưng ôm lấy Khưu Ngạn: "Anh nhanh không?"
"Nhanh!" Khưu Ngạn dùng sức gật đầu, ánh mắt dừng ở cái hộp cậu đang cầm trên tay, hưng phấn hỏi nhỏ, "Bumblebee đó hả?"
"Ừ." Biên Nam cũng nói nhỏ.
"Vào nhà vào nhà." Khưu Ngạn lôi kéo Biên Nam vào trong nhà.
"Anh hai, đại hổ tử tới rồi!" Khưu Ngạn nói với Khưu Dịch đang ngồi trong phòng khách gác chân xem TV, đoạn kéo Biên Nam vào phòng trong.
"Ăn chưa?" Khưu Dịch gật đầu với cậu, thuận miệng hỏi một câu.
"Ăn... rồi." Biên Nam trả lời, mùi cá chiên và thịt bò kho trên bàn lọt vào mũi cậu, làm cho câu trả lời của cậu không được dứt khoát lắm.
"Nhị bảo," Khưu Dịch liếc nhìn Khưu Ngạn đang cắm đầu cắm cổ kéo Biên Nam vào phòng trong, "Em làm gì thế?"
"... Không có gì nha," Khưu Ngạn dừng bước, "Em và đại hổ tử vào phòng chơi."
Khưu Dịch nhìn cái hộp trên tay Biên Nam, nhíu mày: "Cái này là cái gì?"
"Cái này là..." Vừa nhìn thấy vẻ mặt của Khưu Dịch, Biên Nam biết thể nào Khưu Dịch cũng sẽ không đồng ý cho Khưu Ngạn nhận Bumblebee, trong lòng cậu nhanh chóng tính xem nên làm gì bây giờ, "Cái này là Bumblebee."
"Ồ," Khưu Dịch nhìn cậu, "Sao nữa?"
Khưu Ngạn nắm chặt tay Biên Nam, Biên Nam bị nhóc nắm mà cũng căng thẳng theo, cuối cùng cậu cắn răng một cái, đưa cái hộp đựng Bumblebee đến trước mặt Khưu Dịch: "Tặng mày."
"Cái gì?" Khưu Dịch ngẩn người.
"Tặng mày, Bumblebee." Biên Nam nói.
Khưu Dịch hơi giật mình, nhíu mày không nói gì, một lát sau thì bắt đầu cười, cười hồi lâu cũng không dừng được.
"Cười con khỉ," Biên Nam đặt cái hộp lên đùi Khưu Dịch, "Tặng mày thì nhận đi."
"Vì sao lại tặng tôi Bumblebee?" Khưu Dịch dùng ngón tay chống trán, vẫn còn cười nhìn Biên Nam.
"Vì sao cái gì, vì tao..." Biên Nam suýt buột miệng nói vì tao đánh mày thành như vậy, may mà dừng lại kịp, cậu nhìn Khưu Ngạn một cái, lại quay đầu nhìn Khưu Dịch, "Vì mong chân mày mau khỏi, nếu mày không thích thì cho người khác đi."
Khưu Dịch rốt cuộc không cười nữa, khẽ thở dài: "Chỉ số thông minh của cậu với nhị bảo đúng là ngang tài ngang sức."
"Mày đủ chưa," Biên Nam lấy lại cái hộp, nhét vào lòng Khưu Ngạn, "Anh tặng anh hai em, em nhận giúp anh hai đi."
Bạn thấy sao?