Chương 16: AI THÈM ÔM MÀY!
Sau khi nằm lên giường, Biên Nam cảm thấy cả người mình đều thả lỏng, tuy rằng trên người vẫn chỉ đắp chăn phủ giường và chăn lông, nhưng so với nằm dưới đất thì ấm áp hơn nhiều.
Chẳng qua người nằm bên cạnh lại là Khưu Dịch, điều này khiến cậu có hơi không thoải mái, đã thế chăn của Khưu Dịch rõ ràng còn dày hơn chăn của cậu!
Nếu là Vạn Phi, cái chăn này đã sớm bị cậu giật mất rồi...
Đầu óc Biên Nam quay mòng mòng, chẳng mấy chốc đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Khưu Dịch cảm thấy thở không ra hơi, lúc tỉnh lại phát hiện cơn mưa tầm tã đã tạnh, chỉ nghe được tiếng giọt mưa rơi tích tích trên mái hiên.
Khưu Dịch mở mắt, bên tai có một luồng hơi nóng ấm áp, cậu quay đầu sang, hơi thở nóng ấm của Biên Nam lập tức phả vào mặt cậu.
"Chậc..." Lúc này Khưu Dịch mới phát hiện Biên Nam không biết đã lăn đến giữa giường từ bao giờ, cánh tay đang khoác lên ngực mình.
Lúc Khưu Dịch đang cau mày muốn đẩy tay Biên Nam ra, Biên Nam ghé vào tai cậu lầm bầm một tiếng, chân vừa nhấc liền đè lên người Khưu Dịch, chuẩn bị gác lên cái chân bó thạch cao của Khưu Dịch.
"Này!" Khưu Dịch đá chân Biên Nam xuống dưới, "Biên Nam!"
Biên Nam nhích sang cọ cọ Khưu Dịch, không tỉnh.
"Cậu tránh qua bên kia chút coi!" Khưu Dịch hất cánh tay Biên Nam đang khoác trên ngực mình, đẩy cậu ra bên ngoài.
"Hm..." Biên Nam trở mình.
Không đợi Khưu Dịch nằm xuống, vài giây sau Biên Nam đột nhiên ngồi bật dậy, kế đó nhảy thẳng xuống đất.
"Mẹ nó mấy giờ rồi!" Biên Nam hét to.
"... Cậu bị gì vậy?" Khưu Dịch bị dọa giật mình, cũng ngồi dậy theo, đưa tay vặn mở đèn bàn đầu giường, "Làm hết hồn."
"Hả?" Biên Nam quay đầu lại, mê man lấy tay che ánh đèn, nhìn Khưu Dịch, hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần, "Bây giờ mấy giờ rồi?"
"Tôi nào biết, gà còn chưa dậy nữa." Khưu Dịch mệt không chịu nổi, nằm lại xuống gối.
"Vậy mày đẩy tao làm gì," Biên Nam hạ giọng, "Làm tao cứ tưởng trời sáng dậy chạy bộ chứ!"
"Đi chạy đi, Chu Bái Bì cậu dậy còn sớm hơn gà..." Khưu Dịch nhắm mắt lại, "Có phải cậu thường ôm gối khi ngủ không?"
*Chu Bái Bì là nhân vật địa chủ ác bá keo kiệt trong tác phẩm "Nửa đêm gà gáy" của Cao Ngọc Bảo, ông này nửa đêm giả tiếng gà gáy để người ở phải dậy đi làm việc.
"Đâu có," Biên Nam nằm xuống giường, phát hiện gối của mình không biết chạy đến giữa giường từ khi nào, cậu kéo gối về bên cạnh, "Uầy, người khác ngủ giật chăn, mày ngủ thì giật gối."
"Lát nữa cậu tránh xa tôi chút đi," Khưu Dịch quay mặt về phía tường, cậu không xoay người được, chỉ có thể quay đầu, vốn dĩ rất là phiền não, hơn nửa đêm còn bị đè tỉnh, cơn buồn ngủ sắp bị Biên Nam lăn qua lộn lại làm mất luôn rồi, "Còn ôm tôi nữa thì lăn xuống đất ngủ."
"Ai thèm ôm mày," Biên Nam đắp kín chăn, lúc định tắt đèn thì sửng sốt, đột ngột xoay người lại, "Tao ôm mày?"
"Ừ." Khưu Dịch hướng về tường lên tiếng.
"Tao ôm mày?" Biên Nam có chút không thể tin nổi, cậu duỗi tay xoay mặt Khưu Dịch lại đối diện với mình, "Tao có bệnh chắc!"
"Làm sao tôi biết cậu có bệnh hay không." Khưu Dịch nhìn cậu.
"Tao không bệnh mà lại đi ôm mày à?" Biên Nam lườm Khưu Dịch.
Gương mặt của Khưu Dịch rất tinh xảo, tóc trên trán phớt qua, để lộ vầng trán đầy đặn đẹp đẽ, ngoại trừ màu mắt trông tuyệt đẹp dưới ánh đèn, mũi và miệng đều rất hoàn hảo.
Cái mũi này không tệ, có thể đọ với cái mũi anh tuấn của mình.
Ngay lúc Biên Nam đang âm thầm so sánh lỗ mũi của hai người, Khưu Dịch cau mày nói: "Không phải cậu nói cậu vẫn luôn uống thuốc sao, tối hôm qua không uống à?"
"Uống ông nội mày." Biên Nam mắng một câu, nằm xuống đập đầu vào gối một cái.
"Ông nội tôi hơn sáu mươi rồi." Khưu Dịch quay đầu đi, tiếp tục hướng về phía tường.
"Mày có thôi hay không?"
"Còn ôm tôi nữa đừng trách tôi đá cậu xuống dưới."
"Còn ôm mày nữa mẹ nó tao tự lăn xuống dưới!"
Biên Nam nói thì nói thế, nhưng mà ngủ rồi có biết trời trăng gì đâu.
Thế nên sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt đã nhìn thấy chóp mũi của Khưu Dịch, Biên Nam hơi hãi hùng, lại nhìn lướt qua người mình, quả nhiên cả tay lẫn chân đều gác lên người Khưu Dịch.
Đậu má!
Cậu mắng thầm một tiếng, nén giận rón rén xoay người ngồi dậy.
Biên Nam ngồi ở mép giường cố gắng phân tích lý do tại sao mình lại ôm Khưu Dịch, thân thể của cậu rất tốt, nhưng tật xấu lớn nhất là sợ lạnh... Có lẽ vấn đề là do nhiệt độ tối hôm qua quá thấp.
"Ai..." Khưu Dịch ở sau lưng cậu thở dài.
Biên Nam lập tức nhảy xuống giường, xoay người nhìn Khưu Dịch.
"Chào buổi sáng." Khưu Dịch mở mắt, đang khởi động cánh tay.
"... Chào buổi sáng." Biên Nam lúng túng đáp lại.
Khưu Dịch ngồi dậy tựa vào bên giường, nhìn Biên Nam rồi đột nhiên bật cười, nụ cười mang ý trêu chọc.
"Tỉnh ngủ chưa, cười cóc khô ấy." Biên Nam nhíu mày, xoay người chuẩn bị dọn chiếu dưới đất.
Cửa phòng bị gõ nhẹ hai tiếng rồi đẩy ra, Khưu Ngạn mặc áo ba lỗ quần cộc chạy vào: "Anh hai chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Khưu Dịch cười cười.
"Đại hổ tử chào buổi sáng!" Khưu Ngạn lại kêu Biên Nam một tiếng thật vang.
"Ây, chào buổi sáng." Biên Nam sờ đầu nhóc.
"Đại hổ tử quần của anh tụt rồi." Khưu Ngạn chỉ chỉ cậu.
Biên Nam cúi đầu mới phát hiện phân nửa quần đang mắc ở ngay hông, nửa còn lại đang có xu hướng tiếp tục tụt xuống dưới, cậu vội vàng kéo quần lên, giờ mới hiểu ban nãy Khưu Dịch cười cái gì.
"Cái quần rởm gì đây!" Biên Nam nhìn Khưu Dịch.
"Đại hổ tử anh không mặc quần lót hả?" Khưu Ngạn giống như phát hiện đại lục mới, nhóc duỗi tay nắm lưng quần của Biên Nam.
"Nè!" Biên Nam khom lưng ôm nhóc, "Thằng nhóc em sao mà phiền phức vậy, quần lót của anh bị ướt nên không mặc."
"Anh hai em có mà, mới luôn." Khưu Ngạn quay đầu lại nhìn Khưu Dịch.
"Cậu ấy không muốn, cậu ấy nói thích ở truồng." Khưu Dịch nói.
"Điểm tâm muốn ăn gì?" Biên Nam kéo Khưu Ngạn ra ngoài, "Anh dẫn em đi mua."
Trong khoảng thời gian này, điểm tâm toàn là Khưu Ngạn ra ngoài mua hoặc do Khưu Dịch nấu tạm.
Biên Nam biết tối qua chân của Khưu Dịch không thoải mái, thế nên không định để Khưu Dịch nấu, còn cậu lại không biết nấu thế nào, vì vậy rửa mặt xong định ra ngoài mua.
"Em đi mua là được." Khưu Ngạn cầm ví của Khưu Dịch đứng ở cửa sân.
"Anh mời," Biên Nam kéo tay nhóc đi ra ngoài, "Muốn ăn gì cứ nói với anh, anh hai em không cho em ăn anh mua cho em."
"Sữa đậu nành bánh quẩy. " Khưu Ngạn nói.
"Anh hai em không cho em ăn sữa đậu nành bánh quẩy?" Biên Nam tặc lưỡi, "Anh hai em đúng là có bệnh."
"Anh ấy cho em ăn," Khưu Ngạn ở bên cạnh nhảy nhót đạp nước, "Ý em là em muốn ăn sữa đậu nành bánh quẩy."
"Em không có theo đuổi gì à," Biên Nam cười cười, "Vậy sữa đậu nành bánh quẩy đi."
"Còn muốn ăn bánh rán."
"Không thành vấn đề."
Biên Nam dẫn Khưu Ngạn ra ngoài hẻm, khi sắp đến đầu hẻm, có người lái xe điện bình rẽ vào.
Khưu Ngạn vừa ngẩng đầu liền kêu to một tiếng: "Anh Tiểu Đào!"
Biên Nam liếc mắt nhìn theo, quả nhiên là Thân Đào, trên tay lái còn treo hai túi nilon đựng cà men, coi bộ là bữa sáng.
Thấy Biên Nam, Thân Đào hơi kinh ngạc, lập tức đạp thắng xe, chắn trước mặt Biên Nam: "Sao mày lại ở đây?"
Biên Nam vốn không định nói chuyện, nhưng giọng điệu của Thân Đào rất bất lịch sự, còn có ý chất vấn, cậu nén giận trả lời một câu: "Tao thích ở đâu thì ở đó, liên quan gì mày?"
"Cậu ta tới đây lúc nào?" Thân Đào hỏi Khưu Ngạn.
"Hôm qua ạ," Khưu Ngạn không chú ý tới bầu không khí giữa hai người, vừa cúi đầu đạp nước vừa nói, "Hôm qua trời mưa nên đại hổ tử không về nhà."
"Đ**." Thân Đào nhìn Biên Nam, mắng một câu
Bạn thấy sao?