🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: NGỦ CÙNG MỘT GIƯỜNG

Đại hổ tử anh cũng sợ sét đánh hả!" Nhìn Biên Nam nhảy vào nhà, Khưu Ngạn cười thật to.

"Anh không sợ, em sợ à?" Biên Nam tặc lưỡi, cậu không hẳn là sợ sét đánh, chỉ là lúc sét đánh cậu sẽ cảm thấy không an toàn, không yên tâm, nếu như sét đánh lúc ngủ, cậu sẽ cảm thấy như đang nằm ngủ trên đường cái.

"Em không có sợ sét đánh đâu," Khưu Ngạn đóng cửa sổ lại, chỉ vào Khưu Dịch, "Anh hai em sợ đó!"

"Im miệng." Khưu Dịch tựa vào xe lăn, nói.

"Ôi thật không," Biên Nam lập tức phấn khởi, cười cả buổi, "Khưu đại bảo sợ sét đánh hả?"

"Cậu có đi hay không?" Khưu Dịch nhìn cậu.

"Tao đợi mưa nhỏ chút rồi đi không được à," Biên Nam đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài, "Uầy, mưa lớn thế này, đi chắc té lộn cổ."

"Khưu Dịch." Bố Khưu ở trong phòng gọi một tiếng, tiếp theo là một trận ho khan kịch liệt.

"Bố uống thuốc chưa?" Khưu Dịch hỏi Khưu Ngạn, đẩy xe lăn vào trong phòng.

"Buổi tối chưa uống." Khưu Ngạn nhìn đồng hồ trên tường, chạy đến cạnh bàn kéo ngăn tủ ra, lấy một hộp thuốc nhỏ, theo Khưu Dịch vào phòng.

Biên Nam ngồi trong phòng khách, cảm thấy hơi khát nước, cậu muốn dùng ly của Khưu Ngạn để uống, nhưng còn hai cái ly trắng đỏ cậu không rõ cái nào là của nhóc, lại sợ dùng sai thì không lễ phép.

Do dự nửa ngày, đành phải cầm cái ly đen uống luôn.

"Lát nữa bảo đại hổ tử đừng đi, nhị bảo ngủ với bố, hai đứa ngủ phòng con là được," Bố Khưu uống thuốc xong, nhìn Khưu Dịch, "Mưa này không mấy tiếng thì không dừng đâu."

"Được đó," Khưu Ngạn nhào tới nằm trên người bố, "Em ngủ với bố."

"Em đừng xen vào," Khưu Dịch dọn hộp thuốc, "Người ta cũng không phải con nít, bố quản nhiều như vậy làm gì."

"Con nói thế mà nghe được à," Bố Khưu nhíu nhíu mày, "Đây là bạn của nhị bảo, cũng không phải bạn của con, lúc bạn đến nhà con biết làm thế nào rồi đấy."

"Con biết rồi, bố ngủ đi," Khưu Dịch đắp chăn lên người bố, vỗ vỗ đầu Khưu Ngạn, "Đánh răng đi, 9 giờ rồi."

"Vâng." Khưu Ngạn rất nghe lời chạy ra ngoài.

Khưu Dịch kéo rèm trong phòng bố, lúc tắt đèn định ra ngoài, trong phòng đột nhiên bị tia chớp rọi sáng, ngay sau đó là một tiếng sấm, tiếng sấm nghe như nổ tung trên nóc nhà.

Khưu Dịch khẽ run tay, mở lại đèn.

Bố Khưu nằm trên giường không nhúc nhích, nhắm mắt không lên tiếng, nhưng nụ cười trên mặt rất rõ ràng.

"Đừng cười," Khưu Dịch tắt đèn lần nữa, "Bố tưởng nhắm mắt cười thì người khác không thấy hả?"

Bố Khưu cười ha ha hai tiếng, không nói nữa.

Khưu Dịch đẩy xe lăn trở lại phòng khách, giảm nhỏ tiếng TV, cầm cái ly trên máy đun nước rót nước, lúc cậu đang định uống, Biên Nam ở bên cạnh đột nhiên hắng giọng: "Tao mới dùng cái ly của mày uống nước."

"Ờ." Khưu Dịch đáp lời, mắt nhìn TV.

"Dùng bên..." Biên Nam còn chưa nói hết, Khưu Dịch đã cầm ly uống một hớp, Biên Nam khựng lại, "Quên đi."

Khưu Dịch quay đầu: "Dùng bên nào?"

"Cái bên mày uống ấy," Biên Nam cười hả hê, "Ngại quá, vốn định nhắc nhở mày."

"Cậu để ý chuyện này lắm à?" Khưu Dịch không phản ứng gì nhìn cậu.

"Thế mày không ngại sao?" Biên Nam tặc lưỡi, người khác cậu có thể không ngại, nhưng Khưu Dịch thì cậu chắc chắn để ý, có thù oán mà.

"Không ngại," Khưu Dịch đưa ly lên khóe miệng, đầu lưỡi chạm vào mép ly, chậm rãi đảo một vòng, sau đó nhìn Biên Nam, "Tôi thì không vấn đề gì."

"Não mày bị nhiễm phèn hả!" Biên Nam nhịn không được hạ giọng rít một tiếng, "Có bệnh thì lo mà uống thuốc, đừng chậm trễ trị liệu hiểu chưa?"

"Cái màu đỏ là của nhị bảo." Khưu Dịch quay đầu tiếp tục xem TV.

Biên Nam bật dậy cầm cái ly đỏ rót đầy nước rồi mới ngồi xuống lần nữa.

Rửa mặt xong, Khưu Ngạn vào phòng thay áo ba lỗ quần cộc rồi chạy đến phòng khách tựa vào chân Biên Nam: "Đại hổ tử, trời vẫn còn mưa đó, lớn lắm luôn."

"Anh biết," Biên Nam ôm nhóc lên đùi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thật ra không cần nhìn cũng nghe được, tiếng mưa to đến độ không nghe rõ tiếng TV trong phòng cơ mà, "Có khi nào nhà bị ngập nước không?"

"Không có đâu," Khưu Ngạn quơ chân, "Địa thế nhà em cao lắm, không dễ bị ngập đâu."

"Biết nhiều quá ta." Biên Nam nhéo nhéo đùi Khưu Ngạn, phải nói tuy rằng điều kiện kinh tế trong nhà không tốt, nhưng mà Khưu Ngạn được nuôi rất tốt, người nhóc mềm núc ních, thịt không ít.

"Ngủ đi." Khưu Dịch nói.

"Vâng ạ," Khưu Ngạn lắc lắc trượt xuống khỏi người Biên Nam, chạy vào trong phòng xách cái chăn nhỏ của mình ra, "Đại hổ tử, em mới nhìn thử, mưa lớn lắm, anh đừng đi nha, sẽ bị cảm đó."

"... Em mau ngủ đi." Biên Nam có chút lúng túng trả lời.

Sau khi Khưu Ngạn vào phòng bố Khưu, trong phòng khách chỉ còn lại Biên Nam và Khưu Dịch, hai người im lặng nhìn chằm chằm TV.

Biên Nam mặc một thân quần áo ướt sũng, đã thế hôm nay ra cửa còn mặc quần jeans, ướt rồi khó chịu không thể tả.

Trong TV đang chiếu một bộ phim thần tượng vớ va vớ vẩn, cậu lơ ngơ nhìn hồi lâu cũng không biết đang nói nội dung gì, diễn viên cũng từa tựa nhau.

Chẳng qua Khưu Dịch chăm chú nhìn màn hình không nhúc nhích, Biên Nam cũng ngại kêu đổi kênh, đành phải đi tới bên cửa sổ ngắm mưa, đến khi chán thì quay lại nhìn vài lần.

Ngắm mưa đến lần thứ ba, rốt cuộc Khưu Dịch cũng cầm remote đổi kênh tin tức.

"Ơn giời cuối cùng mày cũng đổi kênh..." Biên Nam quay đầu cảm thán một câu, ngồi lại xuống ghế.

"Gì?" Khưu Dịch nghiêng đầu nhìn cậu, "Tôi tưởng cậu đang xem chứ."

"Tao vẫn kiên trì uống thuốc, chưa bao giờ xem thứ này." Biên Nam cầm ly của Khưu Ngạn uống một hớp.

Khưu Dịch cười cười không nói chuyện, hai người tiếp tục im lặng đực mặt ra xem tin tức.

Biên Nam nhìn chằm chằm màn hình, chán quá thì ngâm nga hát trong lòng.

Mưa vẫn rơi, bầu không khí không hẳn là hòa hợp...

Đây là trận mưa xối xả đầu tiên sau khi vào hè, ông trời giống như muốn mưa cho đã vậy, cứ mưa mãi không ngừng, đã hơn 11 giờ cũng không có ý định dừng.

Biên Nam đang lo nên làm gì bây giờ, Khưu Dịch đột nhiên ném remote, đẩy xe lăn tới cửa.

"Làm gì vậy?" Biên Nam buột miệng hỏi.

"Buồn tiểu." Khưu Dịch nói, cầm lấy chiếc dù bên cạnh.

"Tiểu thế nào?" Biên Nam ngơ ngác nhìn chân Khưu Dịch, WC ở trong sân, cậu thật sự không biết Khưu Dịch định đi WC kiểu gì với bộ dạng như này.

"Tiểu thế nào là sao," Khưu Dịch nhìn Biên Nam, mở cửa, "Dùng cái ấy ấy tiểu chứ sao."

"Đù," Biên Nam đá xe lăn một cú, "Mẹ nó ai hỏi mày cái này, mày có dùng miệng tiểu tao cũng không cản đâu."

Khưu Dịch mở dù, dùng một tay đẩy xe lăn ra.

Nhìn bên ngoài mưa ào ào hệt như lễ tạt nước, lại tưởng tượng đến cảnh Khưu Dịch ngã vào bồn cầu, Biên Nam đứng lên theo ra ngoài: "Cần giúp không?"

"Cảm ơn." Khưu Dịch nói trong mưa.

Biên Nam cúi đầu đội mưa chạy tới, cầm dù trong tay Khưu Dịch, đẩy nhanh xe lăn vào WC: "Tao phát hiện cái dù này có che hay không cũng thế."

"Vậy cậu đừng che." Khưu Dịch nói.

"Mắc gì." Biên Nam khom lưng nhích lại gần Khưu Dịch, giảm nhỏ diện tích giữa hai người để cả hai có thể cùng núp dưới dù.

WC không lớn, đẩy xe lăn vào sẽ không còn quá nhiều không gian.

Khưu Dịch đứng lên nhảy hai bước, Biên Nam cất dù, liếc mắt nhìn cậu ta: "Cẩn thận đừng té xuống bồn cầu đó."

"Cậu muốn quan sát học tập không?" Sau khi đứng vững, Khưu Dịch quay đầu lại nhìn Biên Nam.

"Tao đang chờ dạy mày đây, sợ mày không biết nên dùng một tay đỡ hay dùng hai tay cầm," Biên Nam xoay người đi ra khỏi WC, "Té đừng kêu tao."

Biên Nam che dù đứng chờ ngoài WC, gió cuốn nước mưa văng vào người cậu, khiến cậu cảm thấy hơi lạnh.

Cậu đã không còn hy vọng với việc cơn mưa này sẽ chấm dứt trước thời gian người bình thường đi ngủ, chỉ nghĩ xem lát nữa làm thế nào để nói với Khưu Dịch cho mình ở lại.

Mưa lớn quá tao không đi nhé.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...