🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: MẸ TÔI ĐÃ QUA ĐỜI

  Biên Nam cảm thấy sở dĩ mình có thể nén giận ở lại nhà Khưu Dịch, bỏ qua ấn tượng xấu với Khưu Dịch, âu cũng là vì thích Khưu Ngạn, cậu không muốn làm Khưu Ngạn thất vọng.

Đương nhiên, Biên Nam cũng có chút áy náy, trước đó cậu chưa từng nghĩ một gậy của mình sẽ gây thêm họa cho gia đình vốn đã khó khăn của Khưu Dịch...

Vả lại nếu Khưu Dịch bớt đi vài câu châm chọc thỉnh thoảng đây đó thì cũng không có hành động nào khiến Biên Nam nổi cáu cả.

Vậy nên làm thế nào Biên Nam cũng không ngờ rằng Khưu Dịch sẽ đấm thẳng một cú vào mặt mình trên bàn ăn ngay trước mặt em trai, còn đấm đúng ngay mũi mình nữa chứ.

Cái mũi cao phú suất mà cậu hết mực tự hào. (cao phú suất = cao đẹp giàu)

Cái mũi rất cao, rất thẳng của cậu.

"Mày nổi điên cái gì vậy!" Biên Nam bụm mũi rống một tiếng, rống xong cậu không nói được lời nào nữa, chừng hai giây sau lỗ mũi bắt đầu nhức nhối khiến cậu chảy cả nước mắt, đừng nói là lên tiếng, ngay cả khom lưng bụm mũi cũng không tìm được tư thế thích hợp.

"Anh hai anh làm gì thế ——" Khưu Ngạn bị dọa hết hồn, nhóc mở to mắt hồi lâu rồi mới kêu to một tiếng, giọng nói mang theo nức nở.

"Sao vậy? Xảy ra chuyện gì vậy?" Phòng trong truyền đến tiếng nói của bố Khưu, đầu tiên là hỏi, sau đó chuyển thành trách móc, "Khưu Dịch con làm gì đó!"

Biên Nam đứng lên, cái ghế ngã xuống bên cạnh cậu cũng chẳng buồn dựng dậy, trực tiếp chạy thẳng ra ngoài sân.

Trong đầu cậu ngoại trừ nén giận và tức tối chẳng hiểu ra sao thì không còn cảm xúc nào nữa, cậu sợ mình sẽ kích động lật cái bàn.

Sau khi ngồi chồm hổm cạnh ao nước, Biên Nam lấy tay ra nhìn, trong lòng bàn tay là một mảng đỏ tươi, thêm chút nữa là đủ nhuộm thành cái khăn quàng đỏ luôn rồi.

Đậu má!

"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn chạy ra theo cậu, do quá sốt ruột nên lúc chạy dưới giàn nho, suýt chút nữa nhóc đã té lộn nhào.

"Không sao không sao, em đừng gấp," Biên Nam nhíu mày, dùng một tay bụm mũi, ráng nhịn đau, "Anh không sao mà."

"Xin lỗi anh," Trên mặt Khưu Ngạn còn giàn giụa nước mắt, nhóc vội vội vàng vàng chạy đến bên Biên Nam liên tục nhỏ giọng nói, "Anh đừng giận, xin lỗi, xin lỗi anh..."

"Em xin lỗi cái gì! Có phải em làm đâu!" Thấy Khưu Ngạn như vậy, lửa giận của Biên Nam quả thật to đến độ có thể tham gia chạy tiếp sức rước đuốc Olympic, cậu vặn mở vòi nước, "Anh rửa trước đã."

"Em giúp anh," Khưu Ngạn lập tức vén tay áo lên, chìa tay hứng chút nước rồi vỗ nhẹ lên trán Biên Nam, "Trước đây em hay chảy máu mũi lắm, em biết cầm máu như thế nào..."

"Ồ." Biên Nam không nhúc nhích, để cho Khưu Ngạn hứng từng chút nước vỗ lên trán mình.

"Anh đừng giận anh hai em," Khưu Ngạn hít mũi một cái, nước mắt còn đọng trên mặt, chiếc đèn nhỏ trong sân rọi xuống, khiến nó trông lấp lánh trong suốt, nhìn mà đau cả lòng, "Anh ấy không có cố ý."

"Không cố ý mới là lạ..." Biên Nam nhịn không được nói một câu, nhưng tiếng mắng giận dữ của bố Khưu trong nhà khiến cậu không nói hết được, cậu quay đầu lại nhìn, "Đánh thức bố em hả?"

"Bố em sẽ mắng anh ấy," Khưu Ngạn cúi đầu, lau nước mắt trên mặt, lại tiếp tục vỗ trán Biên Nam, "Anh hai em là vì... Là vì... Anh nói đ** mẹ mày..."

"Con nít đừng nói tục!" Biên Nam phản xạ có điều kiện nói một câu, sau đó sửng sốt phản ứng lại, "Anh? Anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi, anh nói đ** mẹ mày thì..."

Mẹ em mất rồi.

Biên Nam chợt nhớ Khưu Ngạn từng nói những lời này.

Nói cách khác, mẹ Khưu Dịch đã mất.

"Anh chỉ thuận miệng nói thôi mà, không phải mắng mẹ em," Biên Nam nhíu nhíu mày, "Phản ứng của anh hai em cũng mạnh quá..."

"Trong khoảng thời gian này tâm trạng của anh ấy không tốt lắm," Khưu Ngạn cắn môi, móc ra chiếc khăn tay nhỏ trong túi quần đưa đến trước mặt Biên Nam, "Đại hổ tử anh lau mặt đi."

Biên Nam chỉ chỉ mặt nhóc: "Em lau mặt mình trước đi."

"Em không cần," Khưu Ngạn lấy tay chà lung tung trên mặt, "Khăn sạch đó, hôm nay em còn chưa dùng đâu."

Biên Nam đành phải nhận khăn tay, lau lau mặt, dưới mũi còn có vệt máu, cậu không thể chịu được máu của mình, đứng dậy mở nước giặt khăn: "Được rồi không sao cả, anh về đây."

"A?" Khưu Ngạn vội vã nắm lấy tay Biên Nam.

"Chờ chút." Phía sau truyền đến giọng nói của Khưu Dịch.

Biên Nam tiện tay ném chiếc khăn lên đầu Khưu Ngạn, xoay người nhìn Khưu Dịch: "Mày còn muốn gì nữa?"

"Nhị bảo em vào nhà dọn dẹp đi," Khưu Dịch không ngồi xe lăn, chậm rãi nhảy vài bước từ cửa nhà, nhảy tới phía dưới giàn nho, gác chân thạch cao lên cái ghế nhỏ bên cạnh, "Anh và đại hổ tử tâm sự một chút."

"Vâng." Khưu Ngạn liếc mắt nhìn Biên Nam, đội khăn tay chạy vào trong nhà.

Biên Nam không có hứng thú tâm sự với Khưu Dịch, cũng cảm thấy chuyện này không còn đường cứu vãn, ngay lúc cậu định dứt khoát quay lưng bỏ đi, Khưu Dịch hắng giọng một cái: "Ban nãy tôi kích động quá."

Lời này làm cho bước chân đã bước ra ngoài của Biên Nam dừng lại, là tới xin lỗi ư?

Biên Nam đột nhiên cảm thấy xấu hổ, tuy rằng mũi còn đau, nhưng cậu cũng không muốn làm lớn chuyện, đặc biệt là khi nguyên nhân của cú đấm này là do cậu nói bậy.

"Bỏ đi," Biên Nam phất tay áo, do dự một chút rồi nói, "Nhưng mà câu kia của tao thật sự không có nhắm vào ai hết, chỉ thuận miệng nói vậy thôi."

"Mẹ tôi đã qua đời," Khưu Dịch nói, "Lời này tôi nghe khó chịu, với lại vốn dĩ nhìn thấy cậu là tôi phiền lòng rồi."

"Bình thường tao hay mắng ông nội người ta," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, "Thật ra thấy mày tao cũng có vui đâu, lúc ăn cơm tao toàn nhìn nhị bảo."

"Ông nội thì tùy," Khưu Dịch cúi đầu chỉnh lại tư thế chân, chỉ chỉ chiếc ghế bên cạnh, "Ngồi xuống trò chuyện chút đi."

Biên Nam nhìn chân của cậu ta: "Nhìn cái tư thế chân đạp ghế nhìn ngắm chúng sinh của mày, tao không ngồi đâu."

"Khưu Tiểu Ngạn," Khưu Dịch quay đầu lại kêu to một tiếng về phía nhà, "Đẩy xe lăn ra đây giúp anh."

"Vâng ạ ——" Khưu Ngạn buông đũa đang dọn dẹp, đẩy xe lăn chậm rãi chạy ra, thành thạo đẩy xe tới sau lưng Khưu Dịch, đỡ Khưu Dịch ngồi xuống.

"Đi rửa chén đi." Khưu Dịch sờ đầu nhóc.

"Vâng." Khưu Ngạn lại liếc nhìn Biên Nam, rồi mới cúi đầu chạy vào nhà.

"Bố tôi bảo tôi xin lỗi cậu cho tử tế." Khưu Dịch nói.

"Không cần đâu, chuyện này chẳng có gì phải xin lỗi, tao đánh mày còn chưa xin lỗi mà," Biên Nam rửa mặt dưới vòi nước, mũi đã ngừng chảy máu, cậu ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, "Chuyện này coi như miệng tao bậy, vả lại tao... Dù sao người khác muốn làm gì mẹ tao tao cũng chẳng có cảm giác."

"Vậy sao." Khưu Dịch dùng ngón tay đỡ trán, nhẹ giọng đáp lời.

"Ừ," Biên Nam bứt một chiếc lá trên giàn nho, cầm ở trong tay, nhếch miệng cười, "Biên Hinh Ngữ đâu thể nào không nói cho mày biết."

"Có nói một chút," Khưu Dịch móc gói thuốc trong túi quần, lấy một điếu, "Muốn không?"

"Không," Biên Nam lắc đầu, "Hút không thạo sẽ bị sặc."

Khưu Dịch cười cười, đốt một điếu ngậm vào miệng.

Bảo là muốn trò chuyện nhưng im lặng hồi lâu, hai người cũng không tìm được đề tài để nói.

Khưu Ngạn bê một đống chén ra ngồi xổm cạnh ao bắt đầu rửa, hai người kia vẫn đang giằng co trong im lặng.

"Rót cho anh ly nước, khát muốn chết." Khưu Dịch đột nhiên mở miệng.

"Vâng ạ." Khưu Ngạn đáp lời, xối nước rửa xà phòng trên tay.

"Để tao làm cho," Biên Nam tặc lưỡi, đứng lên đi vào nhà, "Sai con nít mà sai ngon ơ."

"Nước sôi để nguội không thêm muối." Khưu Dịch ở phía sau nói.

"Mày có thôi hay không?" Biên Nam dừng bước.

"Cảm ơn." Khưu Dịch nói.

Biên Nam vào nhà rót nước cho Khưu Dịch, lần đầu tiên chú ý tới ba cái ly đỏ trắng đen kế bên máy đun nước , bình thường Khưu Ngạn đều rót nước vào ly màu đen cho cậu uống, cậu cũng không có để ý lắm.

Bây giờ chợt nhận ra, ba cái ly này hẳn là mỗi người trong nhà một cái, vậy ly màu đen là của ai?

"Đại hổ tử đó hả con?" Phòng trong truyền đến giọng nói của bố Khưu.

"Là con đây," Biên Nam vội vàng đáp, cậu đi tới cạnh cửa phòng, thấy bố Khưu đang ngồi trên giường, "Chú chưa ngủ à?"

"Con không sao chứ?" Bố Khưu mở đèn trong phòng, quan sát mặt cậu, "Khưu Dịch quá không hiểu chuyện rồi... Bình thường nó đâu có như vậy, bị thương nên tính tình xấu đi, dạo này sức khỏe của chú không tốt lắm, có thể nó..."

"Không sao không sao," Biên Nam dụi dụi mũi, "Con thật sự không có chuyện gì, chú à chú đừng lo."

"Chú vừa mắng nó," Bố Khưu thở dài, "Vậy con không ăn cơm được rồi?"

"Con ăn rồi, ăn no nóc ấy chứ," Biên Nam sờ bụng, "Tròn luôn này..."

"Bố!" Khưu Dịch ở trong sân kêu to.

"Chú nghỉ ngơi đi," Biên Nam ra khỏi phòng, trước khi đóng cửa lại, cậu hỏi thêm một câu, "Chú ơi, Khưu Dịch dùng cái ly nào uống nước vậy? Con rót nước cho cậu ấy."

"Cái màu đen là của nó." Bố Khưu nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...