🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: NHÀ TÔI HẾT MUỐI HẢ?

Buổi chiều lúc huấn luyện, Vạn Phi nằng nặc đòi buổi tối cùng tới nhà Khưu Dịch.

"Đã sắp nửa tháng rồi," Vạn Phi hất đầu một cách đầy phong độ, "Tao còn chưa đi xem tác phẩm lớn của hai ta nữa!"

Biên Nam lau mồ hôi văng lên mặt mình: "Má, mày mau qua vườn hoa bên kia vẩy lông đi, thợ làm vườn ba ngày tới không cần tưới nước nữa."

"Đi chung đi," Vạn Phi ụp khăn mặt lên đầu mình, "Cho tao trải nghiệm cảm giác nhiệt huyết sôi trào khi đứng trên thi thể địch với."

"Dẹp mày đi," Biên Nam lau mồ hôi, xách túi đi về hướng ký túc xá, "Đêm đó địch nằm dưới đất không nhúc nhích sao mày không trải nghiệm, chỉ lo cắm đầu chạy như bị pháo kép đốt sau mông..."

Nhưng Vạn Phi chỉ được cái nói miệng, về ký túc xá tắm rửa xong là dính chặt trên giường không động đậy. Lúc Biên Nam thay quần áo chuẩn bị đi, cậu chàng đã nằm trên giường đầu hướng về cuối giường ngủ say sưa.

Biên Nam tìm một cuốn vở trong ngăn kéo, xé một tờ giấy trắng, viết mấy chữ "Bên này là đầu", đồ đậm thêm rồi dán lên mặt Vạn Phi, sau đó mới rời khỏi ký túc xá.

Quanh trường học rất ít taxi, Biên Nam đứng hồi lâu không thấy chiếc nào, đành lên một chiếc xe ba bánh.

Xe ba bánh hạn chế di chuyển trong nội thành, sau khi Biên Nam xuống xe vẫn còn cách nhà Khưu Ngạn một đoạn ngắn, cậu đứng tại chỗ nghĩ nửa ngày, cuối cùng chặn một chiếc taxi.

Đón xe ra ngoài còn phải chuyển xe thật là buồn cười, nhưng hôm nay huấn luyện rất mệt, Biên Nam thật sự không muốn lết bộ thêm mười phút nữa.

Lúc đi ngang qua siêu thị đầu hẻm, Biên Nam vốn định ghé vào mua cho Khưu Ngạn ít đồ ăn vặt, nhưng nghĩ đến thái độ của Khưu Dịch, cậu do dự một chút rồi không mua, cậu thà dẫn Khưu Ngạn đi mua ăn tại chỗ luôn.

Vào hẻm chưa được mấy bước, trước mặt có người đi tới.

Biên Nam đang cúi đầu nhìn gạch lát dưới chân, cảm giác có người đi tới, cậu né sang bên cạnh nhường đường, lúc đang định bước tiếp, phát hiện người kia chặn trước mặt mình.

Biên Nam cau mày ngẩng đầu lên, phát hiện người đứng trước mặt mình là Thân Đào.

"Mày đến đây làm gì?" Biểu cảm trên mặt Thân Đào không được tốt cho lắm.

"Ông mày đi dạo liên quan gì mày?" Biên Nam đút hai tay vào túi, nhìn Thân Đào.

"Vậy mời cậu đi." Thân Đào nhìn Biên Nam chằm chằm, nhường đường.

Biên Nam liếc Thân Đào một cái, tiếp tục đi vào trong hẻm, đi được vài bước lại phát hiện Thân Đào vẫn theo sau mình.

Cậu không quay đầu lại, nhìn cái bóng dưới mặt đất, mặc dù không phải ai cũng thích chơi trò đánh lén như đám Phan Nghị Phong, nhưng thỉnh thoảng hứng cũng không biết chừng, chính cậu cũng vừa đánh lén Khưu Dịch mấy hôm trước đấy thôi.

Chẳng qua Thân Đào đi đằng sau không có động tác gì, Biên Nam đẩy cửa vào sân, Thân Đào cũng theo vào.

Trong sân chỉ có một bà lão hàng xóm đang ngồi bên giàn nho nghe radio, Biên Nam thưa bà một tiếng, sau đó thấy một bóng dáng nho nhỏ chạy ra từ trong bếp.

Cậu vội vàng khom lưng dang hai tay.

"Đại hổ tử anh tới rồi!" Khưu Ngạn nhào vào lòng Biên Nam hô lớn, thấy người phía sau cậu thì lại hô tiếng nữa, "Anh Tiểu Đào chưa đi ạ?"

"Anh để quên đồ." Thân Đào cười cười với Khưu Ngạn, đi vào bếp.

"Đang nấu cơm hả? Bố em ở trong phòng?" Biên Nam định vào nhà chào hỏi bố Khưu, sau khi bế Khưu Ngạn lên thì thấy Khưu Dịch đang tựa vào cửa phòng bếp.

"Hôm nay bố không khỏe, uống thuốc xong đi ngủ rồi," Khưu Ngạn ôm cổ Biên Nam, "Em với anh hai đang định nấu cơm nè."

"Bố em không khỏe hả? Bị bệnh à?" Biên Nam nhìn lướt qua trong nhà.

"Không có bệnh, đôi khi bố sẽ cảm thấy không khỏe." Khưu Ngạn nói.

Sợ làm ồn đến bố Khưu, Biên Nam không vào nhà mà ngồi cạnh giàn nho, Khưu Ngạn móc một ngôi sao năm cánh màu đỏ làm bằng nhựa trong túi đưa cho cậu, "Đây là phần thưởng hôm nay của em, tặng anh đó."

"Cảm ơn em, em giỏi quá, còn được thưởng nữa," Biên Nam nhận lấy sao năm cánh, lục túi quần cả buổi nhưng ngoại trừ tiền thì không tìm được gì nữa, "Lát nữa dẫn em đi mua đồ ăn."

"Không phải cuối tuần em không được ăn vặt," Khưu Ngạn nói nhỏ bên tai Biên Nam, "Anh hai em không cho."

"Vậy anh dẫn em đi mua đồ chơi." Biên Nam liếc nhìn Khưu Dịch, Khưu Dịch không nhìn cậu mà đang đối diện với Thân Đào trông có vẻ khó chịu, mặt mày cau có.

"Tao không đi." Thân Đào cũng tựa vào cửa phòng bếp, khoanh hai tay.

"Vậy mày ra ngoài sân ngồi đi," Khưu Dịch nhìn cậu ta, "Tao còn phải nấu cơm, mày đừng làm phiền tao."

"Bên kia có một thằng phiền phức kìa, mày bảo nó biến trước đi." Thân Đào không nhúc nhích.

"Tùy mày," Khưu Dịch nhảy hai cái đến bên bếp, "Mày mà để Khưu Ngạn nhìn ra cái gì thì mẹ nó đừng hòng đứng thẳng ra khỏi đây."

"Đ*t!" Thân Đào nhỏ giọng chửi một tiếng.

"Muốn đ*t ai thì tìm người đó đi." Khưu Dịch nhíu mày.

"Có việc gọi cho tao." Thân Đào do dự một lát rồi nói.

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

Lúc ra ngoài sân, Thân Đào quay đầu liếc Biên Nam một cái, Biên Nam cũng không khách khí, bực bội liếc trở lại, nếu không phải Khưu Ngạn đang tựa vào người cậu, với thái độ này của Thân Đào, cậu đã ném cái ghế qua rồi.

"Em đi giúp anh hai nấu cơm." Khưu Ngạn nói một tiếng anh Tiểu Đào hẹn gặp lại rồi định chạy vào bếp.

"Em biết nấu sao, để anh hai em làm là được rồi, em vô chỉ vướng tay vướng chân thôi." Biên Nam giữ nhóc lại, nhìn Khưu Dịch nhảy một chân trong bếp thật là sướng.

"Bác sĩ nói anh hai không thể xuống giường," Khưu Ngạn cau mày, "Em không yên tâm."

Khưu Ngạn nói lời này hệt như ông cụ non, Biên Nam nhất thời không phản bác được, đành phải buông tay ra.

Khưu Ngạn chạy vào bếp, Biên Nam ngồi ngoài sân, ngẩng đầu nhìn lá nho đã dài không ít, bà cụ ngồi bên cạnh vẫn đang nhìn cậu.

Biên Nam mặc kệ ánh mắt cố chấp của bà cụ được hai phút rồi nhịn hết nổi, cậu quay đầu hỏi: "Bà à, có chuyện gì sao?"

"Cháu qua giúp đi." Bà cụ đưa tay vỗ vai cậu, dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn cậu, đoán chừng đang nghĩ lúc trước thấy cậu nấu ăn tích cực lắm sao hôm nay chỉ khoanh tay ngồi nhìn.

"Vâng ạ." Biên Nam bất đắc dĩ đứng lên, lê lết vào phòng bếp.

Mới bước tới ngoài cửa đã thấy Khưu Dịch nhảy nhảy muốn lấy chén dĩa, ai ngờ Khưu Ngạn đúng lúc chặn ngang, Khưu Dịch lảo đảo, chân bó thạch cao theo phản xạ rớt xuống đất.

"Này!" Biên Nam hoảng sợ, lúc này mà chống xuống đất chắc chắn sẽ té ngã, cậu vội vàng chạy tới đỡ cánh tay Khưu Dịch.

Khưu Ngạn cũng bị dọa sợ, vội vàng lùi lại mấy bước.

"Đã nói em vào chỉ vướng tay vướng chân," Biên Nam nghiêng đầu nhìn nhóc, "Ra ngoài chờ đi."

Khưu Ngạn chạy khỏi bếp nhanh như chớp, nhóc đứng ngoài cửa nói: "Em chỉ muốn lấy cái mâm thôi."

"Để tao làm cho," Biên Nam liếc Khưu Dịch một cái, tức giận nói, "Cái cọc như mày đứng cũng không vững."

"Hôm nào cho cậu thử xem." Khưu Dịch bình tĩnh trả lời.

"Đậu má," Biên Nam hiểu ý Khưu Dịch, nhỏ giọng nói, "Sợ mày chắc, tao đảm bảo mày sẽ hối hận, có bản lĩnh thì tới đi!"

Khưu Dịch không trả lời, Biên Nam cũng không nói thêm, Khưu Ngạn đứng ngoài cửa nên hai người không dám lớn tiếng dọa nhau.

"Được rồi để tao nấu." Biên Nam đỡ tay Khưu Dịch, lôi Khưu Dịch ra ngoài.

Sau khi dìu Khưu Dịch vào phòng, Biên Nam ném cậu ta lên giường: "Ở đó đi."

"Phiền cậu..." Khưu Dịch nằm dài trên giường, chỉ chỉ cái chăn ở chân giường.

Biên Nam nén một bụng tức gấp chăn, do dự một chút rồi đỡ cái chân bó thạch cao của Khưu Dịch, đặt lên chăn.

"Cảm ơn." Khưu Dịch nói một câu.

"Mày nhất định phải tự nấu cơm sao?" Biên Nam nhíu mày, "Tao phát hiện mày bệnh nặng lắm nhé, kêu thức ăn bên ngoài có thể nghèo chết mày à?"

"Tôi phải nằm trên giường một tháng, một ngày ba bữa, bữa sáng bố tôi gắng gượng cũng nấu được, còn hai bữa mua ở ngoài," Khưu Dịch gối đầu lên tay, không nhanh không chậm nói, "Cơm hộp đầu hẻm rẻ nhất là mười đồng, nhà tôi ba miệng ăn, một ngày sáu mươi đồng, cho dù Khưu Ngạn chỉ tính phân nửa, một ngày cũng năm mươi đồng, vậy một tháng bao nhiêu? Cậu có biết buổi tối tôi làm công ở nhà hàng một tháng kiếm được bao nhiêu không? À, bây giờ phần tiền này cũng mất luôn..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...