🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 12: TAO LÀ BẠN CỦA NHỊ BẢO

Biên Nam nói xong liền đi vào phòng bếp phụ giúp, Khưu Dịch tựa vào giường giở sách ra tiếp tục đọc.

"Anh hai," Qua vài phút, Khưu Ngạn chạy vào phòng, "Thịt bò phải hầm bao lâu vậy?"

Trong phòng bếp truyền đến tiếng hét của Biên Nam: "Đã bảo không cần hỏi, anh biết phải hầm bao lâu!"

"Nửa tiếng là được, dùng nồi áp suất mà hầm." Khưu Dịch cười cười, đưa tay lau mồ hôi trên chóp mũi Khưu Ngạn.

Trên chóp mũi của Khưu Ngạn toàn là giọt mồ hôi, trông nhóc cực kỳ hưng phấn.

Đừng nói là ngày thường, thậm chí ngay cả lễ tết, trong nhà cũng chẳng có bóng khách, Khưu Dịch rất hiếm khi nhìn thấy Khưu Ngạn vui như vậy, cứ chốc lát lại chạy ra chạy vào giúp một tay.

"Đại hổ tử," Khưu Ngạn chạy vào phòng bếp, "Anh hai em nói dùng nồi áp suất hầm nửa tiếng là được."

"Ồ," Biên Nam buồn bực, đúng là cậu không biết thịt bò nên hầm bao lâu, nhưng có thể lên mạng tra, nghe được từ miệng Khưu Dịch, Biên Nam cứ cảm thấy không được tự nhiên, có Khưu Ngạn ở đây nên không tiện nổi nóng, chỉ có thể gật đầu, "Vậy lúc hầm thịt tranh thủ nấu món khác trước đi."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn lại xoay người chạy ra sân, bưng rau đã rửa sạch vào trong, "Xào rau trước nha?"

"Ừa." Biên Nam cầm rau, đặt lên thớt tùy tiện chặt hai cái, vừa nghĩ tới việc mình bận bịu tối tăm mặt mũi trong bếp, còn Khưu Dịch đang nằm trên giường đọc sách, cậu thật sự rất muốn bỏ của chạy lấy người.

"Tốt quá." Khưu Ngạn vịn tấm thớt nhìn Biên Nam, mặt mũi tươi cười hớn hở.

"Tốt cái gì." Biên Nam thuận miệng hỏi.

"Cái gì cũng tốt hết!" Khưu Ngạn trả lời thật lớn tiếng, rồi lại ngượng ngùng xoay người chạy ra ngoài.

"Trong nhà thường không có khách nào đến, thời gian anh hai nó ở nhà lại ít, bình thường chỉ có chú và hai đứa tụi nó," Bố Khưu Dịch ở cửa phòng bếp cười cười, "Lần này có nhiều người cùng ăn chung nên nó vui ấy mà."

"Anh hai nhị bảo bận rộn vậy sao?" Biên Nam cũng nặn ra một nụ cười.

"Đúng rồi, vừa phải đi học, vừa phải làm thuê, tình trạng này của chú..." Bố Khưu Dịch nói tới giây thì hạ giọng, sau đó thở dài, "Chuyện trong nhà đều do anh hai nó gánh vác, vất vả lắm."

Biên Nam im lặng không lên tiếng, một lúc lâu không biết nên nói gì.

Biên Nam lăn qua lộn lại gần hai tiếng đồng hồ mới được bốn món một canh, nhìn cái mâm đặt trên bàn, cậu chợt cảm thấy ngổn ngang trăm mối.

Mặc dù ở nhà không được chào đón, nhưng từ nhỏ đến lớn đều được đối xử như thiếu gia, chưa từng phải động tay làm việc, bây giờ ấy thế mà lại có thể làm ra nhiều món tuy không biết mùi vị thế nào nhưng bề ngoài trông cũng tạm chấp nhận được, đã vậy còn nấu được món canh...

Mà cậu có thể đạt "tiến bộ" to lớn như thế, lại là vì Khưu Dịch.

Không, không phải là vì Khưu Dịch.

Nếu cậu không đánh Khưu Dịch vào bệnh viện, thì đã không gây nên phản ứng dây chuyền dẫn đến cục diện không thể cứu vãn như hôm nay.

Chân của Khưu Dịch vẫn không thể động đậy, lúc Khưu Ngạn vào phòng dìu Khưu Dịch xuống giường, Khưu Dịch nhảy rất vất vả.

"Xe lăn." Khưu Dịch đơn giản nói hai chữ.

Khưu Ngạn lập tức hiểu ra, chạy đến sau lưng bố, định bụng đẩy xe lăn qua đỡ Khưu Dịch.

Thấy tình huống như vậy, Biên Nam không thể nào đứng yên không lên tiếng, đành phải cắn răng nói một câu: "Để anh."

Khưu Dịch không nói gì, tựa vào bên giường nhìn cậu.

Biên Nam đi tới bên cạnh Khưu Dịch, trước tiên đưa tay trái ra, không biết nên dìu hay nên đỡ, vì vậy đưa tay phải ra, nhưng phát hiện đưa tay phải thì bị ngược, vậy là lại duỗi tay trái ra.

Khưu Dịch tặc lưỡi một tiếng, nhấc cánh tay khoác lên vai Biên Nam, nương theo đó nhảy tới cửa.

Biên Nam theo Khưu Dịch bước từng bước về phía trước, phải cố lắm mới có thể kiềm chế chính mình không trực tiếp lôi cánh tay Khưu Dịch quật cậu ta ngã xuống đất.

Nhưng cái tư thế như cọc gỗ này làm cho hai người đều cử động bất tiện, Biên Nam rướn cổ đi được hai bước thì đành phải ôm eo Khưu Dịch, cắn răng nửa kéo nửa dìu Khưu Dịch đến bên bàn, ném Khưu Dịch lên ghế.

Như vậy vẫn chưa xong, chân của Khưu Dịch không bỏ xuống được, Biên Nam còn phải khom người lấy cái ghế đặt dưới mặt bàn cho Khưu Dịch để chân, may là Khưu Dịch không bắt cậu làm hộ, tự bê chân mình đặt lên đó.

Biên Nam ngồi xuống ghế, nếu Khưu Dịch dám sai cậu bê chân, cậu sẽ cho Khưu Dịch một đấm bay ra ngoài cửa.

"Em uống một ly này nha." Khưu Ngạn vui vẻ cầm lon coca.

"Khát thì uống nước." Khưu Dịch nhìn nhóc.

"Em muốn uống cái này..." Khưu Ngạn nhỏ giọng nói, cúi đầu liếc nhìn bố mình.

"Cho nó uống chút đi." Bố ở bên kia nói một câu.

"Hư răng hết bây giờ." Giọng điệu của Khưu Dịch không có ý nhân nhượng.

"Nhưng mà..." Khưu Ngạn rũ mí mắt xuống cắn cắn môi, không nói nữa.

Biên Nam vốn không định lên tiếng, không xen mồm vào khi người khác dạy dỗ con mình chính là phép lịch sự tối thiểu, nhưng bộ dạng tội nghiệp của Khưu Ngạn khiến lòng cậu như nhũn ra, lửa giận dành cho Khưu Dịch lại bùng lên, Biên Nam nhịn không được mở miệng: "Có phải ngày nào cũng uống đâu, uống một ly mà hư răng cái gì?"

"Hôm qua nó vừa uống nguyên một lon," Khưu Dịch liếc Biên Nam một cái, rồi lại tiếp tục nhìn Khưu Ngạn, nhưng vẫn đang nói cho Biên Nam nghe, "Hình như cũng là cậu mua thì phải."

"Tao..." Biên Nam há miệng không nói nên lời.

"Mấy ngày nữa em uống tiếp," Khưu Ngạn đứng dậy cầm lon coca bỏ vào trong tủ lạnh, đoạn quay đầu lại, "Được không?"

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

Khưu Ngạn nhanh chóng quên nỗi buồn không được uống coca, nhiều người như vậy cùng ở nhà ăn cơm mang đến cho nhóc nhiều niềm vui hơn là coca, nhóc ăn rất ngon miệng.

"Tay nghề của đại hổ tử cũng không tệ đâu," Bố Khưu Dịch vừa ăn vừa cười nói, "Lúc đầu toàn nấu cơm khét, bây giờ ra hình ra dáng rồi."

Biên Nam cười ha ha hai tiếng, vùi đầu ăn một miếng thịt bò, phát hiện hình như cho thiếu muối, hơi lạt.

"Trong thời gian qua may là có đại hổ tử, nếu không có thằng bé giúp đỡ, bố sẽ phiền phức lắm đây." Bố Khưu Dịch nói thêm.

"Cảm ơn." Khưu Dịch đặt đũa xuống nói một câu.

Biên Nam đang miệt mài ăn, nghe xong lời này, cậu cũng thả đũa xuống quay đầu sang, phát hiện Khưu Dịch đang nhìn mình.

"Không có gì." Biên Nam lên tiếng.

Hiếm khi Khưu Dịch mới nói được một câu không có ý châm chọc và khiêu khích, Biên Nam cũng phối hợp theo, dù sao nếu chuyện này bị phanh phui, nói thế nào cũng là vì một gậy của cậu làm cho gia đình người ta loạn cả lên.

Bữa cơm này ăn không đến nỗi xấu hổ, dù rằng trong lòng Biên Nam rất khó chịu, có lẽ Khưu Dịch cũng như thế, nhưng Khưu Ngạn lại vui ơi là vui, nhóc nói rất nhiều, ăn xong hai chén cơm vẫn nói không ngừng, Khưu Dịch cản mấy lần cũng cản không được.

Biên Nam dứt khoát buông đũa nói mình đã ăn no rồi quay sang tán dóc với Khưu Ngạn, nói thật nếu cơm này không phải do mình nấu, cậu thật sự nuốt không trôi.

Cơm nước xong, Khưu Ngạn nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa, đem đến bên cái ao trong sân để tẩy rửa, Biên Nam ngồi trong phòng cảm thấy hơi khó ở, không phải cậu khó chịu với việc phải tìm đề tài để nói, cậu khó chịu là vì phải tìm đề tài trước mặt Khưu Dịch.

Kiên trì chưa được hai phút, Biên Nam đứng dậy ra khỏi nhà, định bụng ngồi chơi với Khưu Ngạn cho đến khi nhóc rửa chén xong rồi về.

"Em biết rửa chén nha," Thấy Biên Nam đi ra, Khưu Ngạn đắc ý nói, "Trước giờ toàn là em rửa chén đó."

"Ném vỡ bao nhiêu cái chén mới học được đấy?" Biên Nam ngồi chồm hổm bên cạnh nhóc, tán dóc với Khưu Ngạn thoải mái hơn nhiều.

"Không có vỡ, một cái cũng không!" Khưu Ngạn giơ một cái chén lên, lắc lắc trước mặt Biên Nam.

"Giỏi quá ta." Biên Nam cười nói.

"Đại hổ tử," Khưu Ngạn cúi đầu rửa sạch cái chén, có chút do dự nhỏ giọng hỏi một câu, "Ngày mai anh có đến nữa không?"

Biên Nam đang định đứng dậy, nghe xong lời này, động tác ngừng lại, khom người không biết trả lời thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...