Chương 11: ANH HAI NHỊ BẢO
Khi Thân Đào và Khương Khải dẫn Khưu Ngạn đến phòng bệnh, Khưu Dịch đang nằm trên giường xem ti vi, chân phải treo giữa không trung.
"Khí thế quá nhỉ," Thân Đào sờ thạch cao trên chân Khưu Dịch, "Xe của mày tao sửa sơ rồi, chỗ tróc sơn thì chịu, không tìm được màu tương tự, phải phun lại toàn bộ."
"Không sao," Khưu Dịch nhìn Khưu Ngạn đặt một bình canh lên tủ đầu giường, đưa tay sờ đầu nhóc, "Canh ở đâu ra vậy?"
"Em làm, canh xương đó," Khưu Ngạn nói, "Ăn xương bổ xương."
"Bớt xạo đi," Khưu Dịch gõ gõ ngón tay lên bình, "Nhà chúng ta không có loại bình này."
"Bình nhà bà Lý," Khưu Ngạn cau mày, nhóc không dám nói canh mua, càng không dám nói do người khác mua, "Anh mau uống đi."
"Nhị bảo đi nấu chút nước nóng," Thân Đào huơ huơ bình thủy bên cạnh, "Biết nấu không?"
"Biết ạ." Khưu Ngạn xách bình thủy xoay người chạy ra khỏi phòng bệnh.
"Mày lắm chuyện quá, có canh thì cứ uống đi, hỏi nhiều vậy làm gì." Thân Đào mở nắp bình ngửi thử.
"Tao đã nói không cho nó xài tiền bậy bạ," Khưu Dịch xem ti vi, "Cũng dặn không được nói dối."
"Nó thấy mày là chân run cầm cập, mua canh không phải vì muốn mày mau khỏe à," Khương Khải tặc lưỡi một tiếng, "Không cho em nói dối mà anh lại cầm cờ tiên phong."
"Tao nói dối cái gì." Khưu Dịch nhìn Thân Đào.
"Cái này do ai làm?" Thân Đào chỉ vào chân Khưu Dịch, lại gõ lên thạch cao, "Phan Nghị Phong?"
"Không phải nó nhận rồi sao." Khưu Dịch cười cười.
"Vậy mày xuất viện chúng ta tính sổ với ai?" Thân Đào nhìn Khưu Dịch chằm chằm.
"Thì Phan Nghị Phong." Khưu Dịch cầm lấy bình canh bên cạnh, muỗng là loại muỗng nhựa chỉ dùng một lần, vậy mà dám nói bình nhà bà Lý, nhà bà Lý dùng muỗng nhựa ăn cơm à...
Thân Đào và Khương Khải ngồi trong phòng bệnh không bao lâu thì phải về trường, bây giờ ngày nào giáo viên chủ nhiệm cũng đến kiểm tra phòng một lần, ngoại trừ những người không trọ ở trường, còn lại những ai đã đăng ký sẽ bị điểm danh hết.
Khưu Dịch uống hết canh xương Khưu Ngạn mang tới, lắc lắc cái muỗng nhựa dùng một lần trước mặt nhóc, đoạn ném vào thùng rác: "Được rồi, em về nhà làm bài tập đi, mai đừng mua canh xương nữa."
"Anh hai," Khưu Ngạn gọi Khưu Dịch một tiếng, sau đó im lặng hồi lâu rồi mới quay đầu nhìn anh mình, nhỏ giọng hỏi, "Anh đánh nhau phải không?"
"Đã nói là té xuống cống." Khưu Dịch nói.
"Không tin." Khưu Ngạn nhíu mày.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nhóc, Khưu Dịch không nói gì, lát sau mới nhịn không được bật cười: "Tại sao không tin?"
"Anh đâu có ngốc như vậy," Khưu Ngạn nằm úp sấp lên mép giường, dán mặt lên cánh tay Khưu Dịch, "Anh đánh nhau đúng không?"
Khưu Dịch khẽ thở dài: "Ừ."
"Tại sao cứ đánh hoài vậy?" Khưu Ngạn cũng thở dài.
"Anh không có đánh," Khưu Dịch nhìn bệnh nhân giường kế, nói nhỏ, "Anh bị người ta đánh."
"Nếu anh không đánh người ta trước, người ta cũng sẽ không đánh anh," Khưu Ngạn nói rất có logic, "Tại sao anh cứ đánh nhau hoài vậy?"
Khưu Dịch cầm một nhúm tóc của Khưu Ngạn nhẹ nhàng vân vê: "Tại sao thỉnh thoảng em lại lén đạp khăn lông ở trong sân?"
Khưu Ngạn lập tức ngẩng đầu: "Anh thấy hả?"
"Còn đạp cả quần áo nữa." Khưu Dịch cười nói.
"Anh nhìn lén em!" Khưu Ngạn xấu hổ cúi đầu, "Khi em không vui mới vậy."
"Không cần nhìn lén cũng biết," Khưu Dịch tặc lưỡi một tiếng, "Lưng áo của anh toàn là dấu chân của em..."
"Em không vui mới đạp, bình thường không có." Khưu Ngạn bụm mặt, buồn bực nói.
"Cho nên," Khưu Dịch cười cười, "Anh cũng vậy..."
Qua thật lâu sau, Khưu Ngạn mới ngẩng đầu nhìn anh mình: "Anh hai, có phải anh mệt lắm không?"
"Bình thường," Khưu Dịch nhìn di động, "Được rồi, em mau về đi, lát nữa hết xe bus bây giờ, về làm bài tập rồi đi ngủ, anh sẽ gọi điện thoại hỏi bố em có ngủ không đó."
"Vâng ạ," Khưu Ngạn cẩn thận nhét bình canh vào túi, lúc đi đến cửa phòng thì quay đầu lại, "Chờ em lớn lên là tốt rồi."
"Vậy em mau lớn đi."
Hôm sau, lúc nhị bảo gọi điện thoại cho Biên Nam bảo cậu đến lấy bình canh, Biên Nam vừa bị ông Tưởng hành hạ thiếu điều quỳ bò ra sân banh, đang ngồi bên sân nhìn mồ hôi nhỏ giọt dưới chân mình.
"Bình nào?" Biên Nam nhất thời không hiểu nhị bảo đang nói gì.
"Bình canh đó, không phải bình của tiệm cơm sao?" Nhị bảo hơi sốt ruột.
"À, không sao, thế chấp hai mươi đồng rồi nên em cứ giữ lấy," Biên Nam cười cười, "Em để dùng trong nhà đi, anh lười chạy đi trả quá, không phải em còn muốn tiếp tục đưa canh cho anh hai sao?"
"Không cần nữa, anh hai biết là canh mua ở ngoài, bây giờ không uống canh nữa." Nhị bảo rầu rĩ nói.
"Anh hai em có tật hả, mua thì sao, cứ phải bắt một đứa nhóc tám tuổi nấu canh xương ở nhà mới vừa lòng à!" Biên Nam khó chịu cất cao giọng, "Không sợ xảy ra chuyện hả!"
"Anh ấy không uống canh," Nhị bảo nói nhỏ, "Bố em nói nấu cho anh ấy miếng cháo."
"Bố em nấu?" Biên Nam hỏi, hình ảnh bố nhị bảo ngồi xe lăn lướt qua trước mắt cậu.
"Bố chỉ em, em nấu, nấu cháo đâu có khó." Nhị bảo tự tin trả lời.
Biên Nam cảm thấy mình uống lộn thuốc rồi, huấn luyện tắm rửa xong liền trèo tường rời khỏi trường.
Loại chuyện như đón xe đến giúp nhị bảo nấu cháo, có đánh chết Biên Nam một trăm lần cậu cũng không nghĩ rằng mình sẽ làm.
Điều kiện kinh tế nhà nhị bảo đại khái không tốt lắm, cho nên anh nhóc không ăn ở bệnh viện, lại càng không đồng ý ra quán mua, vì vậy ở nhà đành nấu tạm bợ vài món.
Biên Nam không biết bình thường nhà nhị bảo nấu cơm như thế nào, nhưng khi cậu đến nơi, bố nhị bảo đang ngồi trên xe lăn chỉ huy nhị bảo vo gạo.
"Đại hổ tử!" Nhị bảo ngồi chồm hổm cạnh cái ao trong sân, vừa ngẩng đầu thấy Biên Nam, nhóc mừng rỡ kêu to, "Sao anh lại tới đây!"
"Chào chú," Biên Nam chào bố nhị bảo trước, sau đó đến bên cạnh nhị bảo gạt hai hạt gạo trên mũi nhóc xuống, "Anh đi ngang qua... tiện đường ghé vào xem."
Đối với việc Biên Nam muốn bắt tay nấu cháo, bố nhị bảo cảm thấy hơi băn khoăn, ông ở đằng sau liên tục nói không cần không cần.
"Chú, không có gì đâu," Động tác của Biên Nam cũng chẳng thành thạo hơn nhị bảo là bao, từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng vào phòng bếp một lần, "Chú chỉ huy con đi, con cũng bị cuồng giọng á."
Vo gạo, đổ nước, băm thịt, dưới sự hướng dẫn của bố nhị bảo, Biên Nam luống ca luống cuống trong bếp, lụi cụi bắt cháo lên nấu.
Nấu cháo không tốn nhiều sức như nấu canh xương, không bao lâu đã nấu xong, Biên Nam đổ cháo vào bình canh: "Để con bắt xe đưa qua."
"Không cần không cần đâu," Bố nhị bảo có vẻ rất áy náy, vội cản, "Chú đã nói với thằng lớn nhà ông Lý đầu hẻm, nó lái taxi, lát nữa vừa lúc nó trực ca tối, để nó mang qua cho."
"Ồ," Biên Nam gật đầu, bỏ bình cháo vào túi, cột lại, "Vậy con đi đây, con... ngày mai lại tới giúp."
Biên Nam đã nhìn ra, điều kiện của gia đình nhị bảo không tốt, nhưng nhị bảo được nuôi nấng chu đáo, chưa từng trải đời, bố nhị bảo lại càng không thể làm việc, chỉ có thể cử động mỗi hai tay.
Vốn dĩ Biên Nam định nói để hàng xóm trong sân nấu giúp, ai ngờ trong lúc chờ cháo chín, cậu trông thấy ba nhà hàng xóm, một bà cụ góa chồng, một đôi vợ chồng già, và một nhà thời gian dài không có người nào ở... Nói không chừng bình thường còn phải nhờ anh hai của nhị bảo giúp đỡ bọn họ.
Biên Nam lớn thế này, đây là lần đầu đúng giờ đúng giấc tới nhà nấu cơm cho người ta, tuy chưa nấu được ra hồn nhưng trình độ tăng rất nhanh.
Mới đầu chỉ nấu cháo, sau này bắt đầu cho thêm mấy thứ vào cháo, tiếp theo là xào rau, khét hết hai ngày, nhưng sau đó lại đột phá xào ra hình ra dạng.
"Anh cảm thấy anh có thể mở quán cơm rồi." Biên Nam vừa đảo sườn trong nồi vừa nói với trợ thủ nhị bảo đứng đằng sau.
"Vậy em sẽ đến ăn mỗi ngày," Nhị bảo cười cực kỳ vui sướng, "Nếu không anh lỗ vốn mất."
"Ai nói!" Biên Nam lấy xẻng xúc một miếng sườn bỏ vào miệng nếm thử, "Anh thấy cũng không tệ lắm."
Bạn thấy sao?