🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: Anh hai em cũng không thích hôn anh.

Trước đây Khưu Dịch từng kể bạn gái cũ của Thân Đào là một cô bé cao gầy trắng nóng tính, Biên Nam phác họa sơ lược trong lòng, hẳn là từa tựa Miêu Nguyên, nếu không phải Miêu Nguyên và Cố Vĩ cứ mập mờ qua lại, cậu đã định giới thiệu Miêu Nguyên cho Thân Đào, Thân Đào có vẻ đáng tin hơn.

Thế nhưng khi thấy cô gái đứng bên đường chờ bọn họ, Biên Nam thật sự giật mình.

Gu của Thân Đào thay đổi quá thất thường.

Cô này nhìn là biết lớn hơn bọn họ vài tuổi, mặc quần jeans áo thun, tóc dài gọn gàng.

Rất đẹp, nhưng không cao không gầy cũng không hẳn là trắng.

"Xin lỗi nha, mệt mỏi cả ngày còn bắt các cậu tới giúp tôi chuyển nhà." Cô nàng đứng bên xe cười nói.

"Không có gì," Khưu Dịch mở cửa nhảy xuống, cười chào hỏi, "Lương Duyệt hả?"

"Phải, cậu là Khưu Dịch đúng không, người gọi điện cho tôi ấy, tôi nhận ra giọng cậu," Lương Duyệt cười, "Gọi tôi chị Duyệt là được rồi."

"Chuyển nhà nên tìm người mình, tiện sai bảo hơn," Biên Nam cũng theo xuống xe, "Chị..."

Một câu 'chị Duyệt' còn chưa ra khỏi miệng, Khưu Dịch đã huých tay ngắt lời cậu: "Bình thường trò chuyện với Thân Đào mà nhắc tới chị toàn quen gọi Tiểu Duyệt."

"Vậy hả, vậy... Tiểu Duyệt thì Tiểu Duyệt đi," Lương Duyệt mỉm cười, chỉ lên lầu, "Các cậu đã nhiệt tình như thế thì tôi cũng không ngại nữa, trong phòng tôi còn một bàn máy tính, một tủ quần áo đơn giản và hai thùng sách..."

"Ừ, cứ dọn đồ lên xe trước đi, chị ở đây trông chừng, bọn em lên lấy xuống." Khưu Dịch nói.

Sau khi dọn hết đồ Lương Duyệt đã đem xuống vào xe, Khưu Dịch cầm chìa khóa phòng Lương Duyệt cùng Biên Nam lên lầu.

"Sao không cho gọi chị, bình thường gặp người như thế tôi đều gọi chị." Vào thang máy, Biên Nam hỏi.

"Cậu ngốc hả," Khưu Dịch tặc lưỡi, "Đó là người mà Thân Đào muốn theo đuổi, hai đứa mình là bạn của Thân Đào, ai biết người ta nghĩ thế nào về việc chênh lệch tuổi tác, cứ tự nhiên gọi người ta là chị như thế sao được?"

"À," Biên Nam gãi đầu, "Tôi không nghĩ nhiều thế... vậy có theo đuổi được không?"

"Ai biết, nó thích theo đuổi ai thì theo đuổi người đó," Khưu Dịch duỗi lưng, "Giúp được gì thì giúp, còn lại tùy nó."

"Lúc trước..." Biên Nam bước đến cạnh Khưu Dịch nhỏ giọng hỏi, "Chuyện hai đứa mình, Thân Đào có thái độ gì?"

"Không có thái độ gì, chỉ nhắc nhở vài lần thôi," Khưu Dịch cười cười, "Thân Đào không thể chấp nhận chuyện này, nhưng vì tôi và nó là bạn bè nhiều năm nên nó không tiện thể hiện thái độ gì."

"Vậy có phải nó có ý kiến rất lớn với tôi không." Biên Nam nhe răng.

"Ừ phải, tranh thủ cuối tuần này tụ họp mau tìm nó đánh một trận đi," Khưu Dịch cười nói, "Chẳng phải mấy ngày nay cậu cứ muốn đánh nhau với tôi sao."

"Quả thật đã lâu không hoạt động," Biên Nam mặt mày bặm trợn, bẻ cổ qua một bên phát ra một tiếng rắc.

"Ầy," Khưu Dịch nhíu mày, "Đừng làm ra tiếng này."

"Sao hả," Biên Nam đổi bên, lại một tiếng rắc vang lên, "Hầu như người nào trong trường Thể thao bọn tôi cũng biết..."

"Tin tôi đánh cậu không," Khưu Dịch liếc mắt, "Tôi không chịu được tiếng này, nghe cứ như một giây sau đầu cậu sẽ rắc một cái rớt xuống bên chân tôi."

"Biến!" Biên Nam sửng sốt rồi bật cười, "Cậu có tật gì vậy, cậu cũng hay bẻ ngón tay đấy thôi, sao không lo ngón tay sẽ rớt vào túi..."

"Nói chung cậu đừng bẻ cổ nữa." Khưu Dịch vươn tay nhéo sau gáy Biên Nam.

Trong phòng Lương Duyệt không còn đồ đạc gì, dọn vào thùng hết rồi.

Vốn dĩ Khưu Dịch còn lo mông Biên Nam đang "bị thương", định một mình khiêng một thùng, ai ngờ vừa nhấc lên thì thả lại xuống sàn nhà, "Đại hổ tử."

"Nặng lắm hả?" Biên Nam bật cười, đi qua nhấc lên thử, "Má... khiêng chung đi."

"Mông cậu ổn không?" Khưu Dịch hỏi.

"Khiêng thùng không cần dùng sức ở mông!" Biên Nam tặc lưỡi.

"Thế à?" Khưu Dịch cười một tiếng, lật ngược bàn máy tính lại, hai người đặt thùng lên trên rồi mỗi người khiêng một bên bàn.

Lên xuống hai chuyến, đưa hết đồ trong phòng lên xe, Lương Duyệt ngồi ở ghế phụ lái không ngừng cám ơn hai người, "Cảm ơn các cậu nhiều lắm, đồ của tôi nhìn thì không nhiều nhưng cái nào cũng nặng chết được, thật sự cảm ơn hai cậu."

"Khi nào xong hết rồi hẵng cảm ơn," Biên Nam cười cười, "Giờ nói cứ như đã chuyển xong rồi vậy, nghe xong lát nữa bọn em nói đừng khách sáo rồi xuống xe luôn, chị tự xách đồ lên đó."

"Vậy không cảm ơn nữa," Lương Duyệt cũng cười, "Hai cậu chưa ăn phải không? Lát nữa mời hai cậu ăn chút gì đó."

"Bọn em ăn rồi mới tới," Khưu Dịch nói, "Không ăn sợ không có sức."

"Thật hả? Đừng khách sáo với tôi nha." Lương Duyệt nhìn hai người bọn họ.

"Thật mà, ăn rồi, nếu là người khác bọn em chắc chắn sẽ chừa bụng ăn, nhưng là bạn của Thân Đào thì khác," Biên Nam cười ha ha, "Không lấy một đồng một cắc nào."

"Vậy đợi Thân Đào về bắt cậu ấy mời đi," Lương Duyệt sảng khoái vẫy tay, "Tôi cũng không đưa đi đẩy lại với hai cậu nữa."

"Đúng rồi, để Thân Đào mời bọn em là được, bọn em qua giúp việc của nó mà." Khưu Dịch cười nói.

Tới nơi lúc khiêng đồ lên phòng, Biên Nam mới phát hiện Lương Duyệt cũng rất khỏe, cô nàng theo sau hai người tự mình kéo một thùng vào phòng.

"Chị... khỏe thật." Biên Nam không nhịn được khen một câu.

"Luôn ở một mình, dọn đồ cũng phải tự mình làm," Lương Duyệt vỗ thùng, "Chuyện lớn như chuyển nhà mới tìm người giúp, bình thường bê khiêng gì đều tự tôi làm cả."

"Để bọn em giúp chị cất đồ, chị chỉ bọn em chỗ cất là được."

"Không sao, vậy được rồi, tự tôi làm từ từ, cũng chưa nghĩ ra nên cất chỗ nào," Lương Duyệt mở tủ lạnh mini vừa khiêng lên, lấy hai lon coca đưa cho bọn họ, "Cả người đầy mồ hôi, vất vả rồi."

Hai người uống hết coca, thấy trong phòng không còn chuyện gì để làm, nói đôi câu với Lương Duyệt rồi về.

Từ đây về nhà Khưu Dịch rất ngoằn ngoèo, Khưu Dịch đứng bên đường nghĩ xem nên đón xe như thế nào, Biên Nam đợi một hồi thì nhịn không nổi ngoắc một chiếc taxi: "Đón taxi về đi, nhị bảo còn đang ở nhà một mình."

"Sốt ruột về dẫn nó qua xưởng diêm à?" Khưu Dịch lên xe.

"Biến! Cậu muốn đi thì tự mà đi, đừng kéo tôi và nhị bảo theo." Biên Nam nghe nhắc tới xưởng diêm là oải.

"Nhị bảo cũng thích đi mà," Khưu Dịch phì cười, nghĩ một lát rồi quay đầu nhìn Biên Nam, "Lúc cậu chuyển nhà chắc không nhiều đồ vậy đâu nhỉ."

"Tôi chuyển... đi đâu?" Biên Nam nhớ lúc trước Khưu Dịch từng nói, đợi khi nào nói rõ với Khưu Ngạn rồi cậu hãy trả ký túc xá Triển Phi dọn qua ở chung.

"Đồ cậu có nhiều không?" Khưu Dịch cười hỏi.

"Không nhiều, chỉ có mấy bộ quần áo thôi." Biên Nam thầm kiểm kê đồ đạc của mình, đột nhiên phát hiện mình thật sự không có bao nhiêu đồ, ngay cả ở nhà, những thứ thuộc về mình dường như cũng chỉ có vài món trong phòng, máy tính, điện thoại di động... hết rồi.

Khưu Dịch choàng vai cậu, nói nhỏ: "Dọn qua đây đi, đồ của tôi cũng không nhiều, nhưng tất cả đều là của cậu."

"... Má." Biên Nam bật cười, bỗng dưng thấy hơi muốn khóc, chắc là do cảm động.

"Đừng quên thư tình của tôi đấy, quá hạn một ngày rồi mà cậu vẫn chưa có động tĩnh gì, phải đánh một trận mới chịu lấy ra à?" Khưu Dịch lại nói nhỏ.

"Cuối tuần cậu còn tổ chức sinh nhật lần nữa mà?" Biên Nam vẫn chưa quên vụ thư tình, cậu một mực cất nó trong balô, chỉ là cái loại thư tình còn thua nhật ký của nhị bảo cả con phố, nếu phải lấy thì xấu hổ quá, "Đến ngày đó tôi không có quà cho cậu thì làm sao đây."

"Cần gì chú trọng vậy, còn phải tặng quà nữa à?" Khưu Dịch cười nói.

"Tôi là thế đó, tôi thích tổ chức sinh nhật cho người khác, thích tặng quà sinh nhật cho người khác, không thể thiếu bước nào." Biên Nam nói.

"Rồi, tôi chờ vậy." Khưu Dịch nắn vai cậu.

Về đến nhà Khưu Dịch, đèn trong sân sáng rực, một đứa nhóc nằm nhoài trên chiếc bàn dưới giàn nho.

Vừa thấy đứa nhóc ốm nhách kia, Biên Nam lập tức trừng mắt: "Phương Tiểu Quân!"

"Đại hổ tử!" Nghe giọng Biên Nam, Khưu Ngạn chạy ra từ trong nhà, tay cầm hai hộp kem nhỏ, là loại Khưu Dịch mua cất tủ lạnh để ngày thường nhóc ăn.

"Hai đứa đang làm gì vậy?" Biên Nam thấy Phương Tiểu Quân thì không nhịn được đẩy tính cảnh giác lên mức cao nhất.

"Cậu ấy chép bài của em ạ," Khưu Ngạn đặt một hộp trước mặt Phương Tiểu Quân, "Chép nhanh đi, không thì lát nữa anh tớ đuổi cậu về đó."

"Còn một trang nữa, sắp xong rồi." Phương Tiểu Quân cầm hộp kem múc một muỗng lớn bỏ vào miệng, sau đó tiếp tục vùi đầu chép bài.

"Muốn ăn chút gì không?" Khưu Dịch vào bếp nhìn xung quanh, "Tự nhiên thấy hơi đói."

"Có, ăn ạ!" Phương Tiểu Quân nằm sấp trên bàn hô lên.

"Liên quan gì tới nhóc mày? Nhóc mày về bọn này mới ăn!" Biên Nam lườm nó.

"Keo kiệt." Phương Tiểu Quân bĩu môi.

"Keo kiệt đấy!" Biên Nam bước qua giật hộp kem trên bàn, "Cái này khỏi ăn luôn!"

"Cái này là của Khưu Ngạn cho tui!" Phương Tiểu Quân nhảy xuống ghế giành với Biên Nam, "Trả đây!"

"Không." Biên Nam cũng không biết tại sao mình lại thấy Phương Tiểu Quân rất chướng mắt, đều là con nít cả nhưng cậu không thích chiều chuộng Phương Tiểu Quân.

"Cậu lấy về chép đi," Khưu Ngạn ngồi trên ghế cười hì hì nhìn hai người bọn họ, "Sáng mai mang qua cho tớ là được."

"Đi nhanh đi!" Biên Nam trả kem lại cho Phương Tiểu Quân.

"Ông tưởng tui muốn gặp ông hả!" Phương Tiểu Quân cầm vở bài tập của Khưu Ngạn, hét một tiếng rồi xoay người chạy mất.

"Cậu có phiền không, suốt ngày cứ gây với Phương Tiểu Quân." Khưu Dịch ở trong bếp thở dài.

"Không phiền, không phiền chút nào hết!" Biên Nam vào bếp, "Thằng nhóc này bụng dạ xấu xa lắm, cỡ nhị bảo mà chơi với nó chỉ thiệt thòi thôi."

"Thiệt một chút có gì đâu, thiệt nhiều thì không để thiệt nữa là được," Khưu Dịch chẳng mấy để tâm, xoay người gọi với ra sân, "Khưu Tiểu Ngạn sao em để nó chép bài thế? Cả nhật ký cũng để nó chép hả?"  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...