🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Cậu hai nhà La tổng bị lừa ngoạn mục.

  Nhật ký chưa đến một trăm chữ, Biên Nam viết rất nhiều lần, sửa tới rồi sửa lui, càng viết càng như nhật ký của học sinh tiểu học.

Một tiếng sau Khưu Ngạn đã làm xong bài tập hè hôm nay, Biên Nam mượn nhật ký của nhóc xem thử.

Thời tiết hôm nay rất tốt, không nóng lắm, mình và anh Biên Nam đến Triển Phi xem thi đấu tennis. Trận đấu đặc sắc lắm, mọi người đánh rất hay, đặc biệt là trận của hai chú nào đó, mọi người vỗ tay ầm ầm, mình vỗ đỏ cả tay luôn, mình thấy đánh tennis nhìn ngầu lắm nha, sau này mình cũng muốn chơi tennis, nhờ anh Biên Nam dạy mình là được, nhưng không biết anh ấy có thời gian không nữa, mỗi ngày anh ấy đều bận đi làm, anh hai mình cũng bận rộn nhiều việc...

Nhật ký của Khưu Ngạn viết từ chuyện thi đấu tennis đến công việc của anh hai, viết sơ sơ đã được vài trăm chữ, sau khi đọc xong Biên Nam có xung động mãnh liệt muốn sao chép nhật ký của Khưu Ngạn cho đủ số từ.

Chưa tới hai ngày nữa là sinh nhật Khưu Dịch, thư tình mà cậu tranh thủ viết trong lúc bận rộn còn chưa được một nửa.

Rầu quá đi.

Sau khi Biên Nam giúp Khưu Ngạn kiểm tra bài tập hôm nay, cửa sân keng một tiếng, Khưu Ngạn lập tức nhảy khỏi ghế sô pha chạy ra ngoài, vui vẻ kêu to: "Anh hai về rồi!"

"Về rồi về rồi." Biên Nam duỗi người, từ từ đứng lên.

Chưa bước tới cửa đã nghe Khưu Ngạn ở trong sân gọi thêm một tiếng: "Chào anh Dật Dương."

"Má!" Nghe vậy, Biên Nam đứng trong nhà quát lên: "La Dật Dương anh có thấy phiền không!"

"Đi thôi, đi ăn nào!" La Dật Dương đứng trong sân nói.

Biên Nam kéo cửa thì thấy La Dật Dương đang đứng trong sân hết nhìn đông tới ngó tây, sau đó ngó đầu vào trong nhà: "Nhà này cũng được đấy, điều kiện xung quanh rất tốt, chỗ này mà quy hoạch sẽ được không ít tiền."

"Ổng tới đây làm gì?" Biên Nam lườm Khưu Dịch đang ngồi xổm trong sân nói chuyện với Khưu Ngạn.

"Đuổi không đi." Khưu Dịch nói.

"Cùng nhau ăn một bữa cơm không được à?" La Dật Dương tặc lưỡi, choàng tay lên vai Biên Nam, "Tôi chạy theo cậu ta cả buổi chiều, bụng xép lẹp rồi này..."

"Anh về nhà mà ăn." Biên Nam liếc mắt.

"Vậy sao cậu không về nhà mà ăn," La Dật Dương nói, "Tôi ăn chung với các cậu! Tôi vừa bị đả kích!"

"Hầy!" Biên Nam bất đắc dĩ thở dài.

"Tôi mời!" La Dật Dương nói tiếp.

"Không cần anh mời," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, "Đi thôi."

La Dật Dương bị đả kích, cứ tưởng tìm mặt bằng cho thuê rất dễ, ai ngờ chạy cả buổi chiều chẳng chọn được chỗ nào.

"Tôi thật sự không ngờ Khưu Dịch rườm rà như vậy," La Dật Dương gục xuống bàn nhìn Biên Nam đang nghiên cứu thực đơn, "Sao cậu chơi với cậu ta hay vậy?"

"Vì tôi còn rườm rà hơn cậu ấy," Biên Nam nói, "Cậu ấy rườm rà thế nào?"

"Tôi không muốn nhắc lại nữa." La Dật Dương buồn bực làu bàu.

"Chuyện này không thể không xem xét giá cả không xem xét hoàn cảnh xung quanh cũng như bỏ qua điều kiện mà thuê cái roẹt được, rồi thì thủ tục cũng bỏ nốt," Khưu Dịch cười cười, "Chúng ta muốn sau này chúng có thể làm ra tiền chứ không phải làm dáng rồi bỏ đó, tất cả mọi thứ đều phải cân nhắc đến tương lai sau này..."

"Rồi," La Dật Dương phất tay, "Rồi rồi, nghe lời cậu."

"Bài tập và nhật ký hôm nay đã viết xong chưa?" Khưu Dịch xoa đầu Khưu Ngạn.

"Dạ rồi ạ, đại hổ tử kiểm tra giùm em rồi nha," Khưu Ngạn ôm ly nước trái cây uống, "Nhật ký em viết hai trang lận đó."

"Giỏi thế, em viết cái gì?" Khưu Dịch cười hỏi.

"Viết hôm nay đi xem thi đấu tennis," Khưu Ngạn lắc chân, "Hay lắm nha..."

"Gì cơ?" La Dật Dương nghe vậy thì ngồi bật dậy, "Hôm nay có thi đấu? Thi đấu gì?"

"Triển Phi, lần trước nói với anh rồi mà, giải đấu nội bộ," Biên Nam nói, "Thạch Giang với Dương Húc còn đánh một trận nữa."

"Hả? Hai người đó?" La Dật Dương sửng sốt, sau đó đau lòng nói, "Mẹ nó, bỏ lỡ rồi à? Sớm biết thế hôm nay khỏi đi xem mặt bằng, dù sao cũng chẳng tìm được chỗ nào thích hợp, đã vậy còn không xem được trận đấu của hai người đó!"

"Đánh xuất sắc lắm, Cố Vĩ có quay lại, anh tìm anh ta hỏi xem đi." Nhớ đến trận đấu nọ, Biên Nam cũng rất kích động, nếu mười năm sau cậu và Khưu Dịch cũng có thể đánh một trận như vậy thì tốt quá.

"Vẫn còn bực, xem cận cảnh mới thú vị..." La Dật Dương thở dài, "Thôi bỏ đi, ngày mai tôi tới, cậu đánh với tôi."

"Không," Biên Nam nói ngay không chút do dự, "Đợt này bận lắm, lớp sơ cấp sắp hết khóa, mấy ngày tới tôi phải lôi kéo mồi chài người ta tiếp tục học nữa..."

"Để em đánh với anh." Khưu Ngạn đột nhiên ngẩng đầu nói.

"Em?" La Dật Dương kinh ngạc.

"Vâng ạ, em biết đánh," Khưu Ngạn gật đầu, "Nhưng mà em không có vợt."

"Không sao anh có mà," La Dật Dương lập tức nổi hứng, "Em dùng vợt thiếu nhi phải không? Triển Phi có, anh lấy cho em!"

Khưu Ngạn quay đầu nhìn Khưu Dịch, "Anh hai, được không?"

"Ừ, được." Khưu Dịch đáp lời, liếc sang nhìn Biên Nam, Biên Nam không lên tiếng, hai người đều ráng nhịn cười.

"Nói rồi đấy, ngày mai anh tới đón em được không?" La Dật Dương nhìn Khưu Ngạn.

"Được ạ." Khưu Ngạn nghiêm túc nói.

Hôm sau vừa từ ký túc xá ra đến sân bóng chuẩn bị chờ học viên tới, Biên Nam đã thấy Khưu Ngạn đang ở sân kế bên cầm bóng đập xuống đất.

"Nhị bảo!" Biên Nam chạy qua bấu lưới bảo hộ gọi nhóc.

"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn cũng nhào tới, bấu mặt kia của lưới, "Anh dậy sớm vậy, em bảo gọi cho anh, La Dật Dương nói anh chưa dậy."

"Anh vừa mới dậy, hai người đến sớm quá." Biên Nam cười nói, nghĩ bụng lát nữa La Dật Dương đánh với Khưu Ngạn chắc sẽ không phải bị đả kích lần nữa.

"Mới sáng sớm ảnh đã tới nhà em," Khưu Ngạn nhún nhảy, "Anh qua đây được không, nói chuyện kiểu này như thăm tù vậy."

Biên Nam cười ha ha đi vòng qua, bế Khưu Ngạn lên: "Ăn sáng chưa?"

"Rồi ạ," Khưu Ngạn gật đầu, lấy một gói khoai chiên ra khỏi túi, "Anh ăn khoai tây chiên không?"

"Anh không ăn, La Dật Dương đâu?" Biên Nam nhìn bốn phía, không thấy bóng La Dật Dương đâu.

"Ảnh đi lấy vợt, anh đi làm đi, không cần chơi với em." Khưu Ngạn nói như ông cụ non.

"Ừa," Thấy Cố Vĩ tới, Biên Nam chỉ qua sân bóng bên cạnh, "Anh ở ngay sân bóng bên cạnh, có gì cứ tới tìm anh."

Biên Nam giúp Cố Vĩ lấy máy phát bóng ra sân, bên kia La Dật Dương đã lấy vợt cho Khưu Ngạn, hai người đang đứng mỗi người một bên chuẩn bị đánh.

"Cậu hai không tìm được người cùng chơi bóng đến mức này rồi à?" Cố Vĩ nhìn sân kế bên, "Chẳng phải cậu bé đó là em trai của bạn cậu sao?"

"Đúng rồi," Biên Nam cười nói, "Không biết anh ta nghĩ gì nữa."

Ở sân bên, Khưu Ngạn cầm bóng rất ra dáng, đang dùng vợt dợt bóng.

Thấy vậy, La Dật Dương lập tức phối hợp hạ thấp gối bày tư thế trung bình tấn.

Khưu Ngạn bình tĩnh ném bóng, cánh tay giương lên, vung chiếc vợt nhỏ, bóng được phát khá chuẩn.

"Cũng được đấy," Cố Vĩ tặc lưỡi, "Học bao lâu rồi?"

"Không biết nữa, thỉnh thoảng tự chơi thôi." Biên Nam nói.

La Dật Dương tiếp bóng khá thoải mái, có lẽ vì muốn thăm dò thực lực của Khưu Ngạn, anh ta trả bóng đến gần bên cạnh nhóc.

Khưu Ngạn nắm vợt bằng hai tay, vung mạnh về phía quả bóng.

Hụt.

La Dật Dương sửng sốt: "Không sao, lại lần nữa."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn gật đầu, chạy đi lượm bóng chuẩn bị phát lại.

Biên Nam ở bên này cười không ngừng miệng, vừa cười vừa soạn đồ, học viên lục tục đến, cậu sắp xếp cho họ chạy bộ làm nóng người trước.

Lúc mọi người chuẩn bị ra sân chạy vài vòng, chợt nghe La Dật Dương rống lên với bên này: "Biên Nam!"

"Cái gì?" Biên Nam cười, cũng rống lại.

"Cậu qua đây cho tôi!" La Dật Dương chỉ vào Biên Nam.

"Không rảnh, không thấy tôi đang bận à?" Biên Nam chạy theo đường biên sân, "Nhị bảo đánh nghiêm túc nhé!"

"Dạ!" Khưu Ngạn trả lời vang dội.

"Sao hôm qua hai cậu không nói cho tôi biết nó chỉ mới học phát bóng chứ! Tôi tưởng nó..." La Dật Dương hét mấy tiếng thì thấy Biên Nam đã chạy mất hút, thế là bèn chỉ vào Biên Nam, "Cậu chờ đó cho tôi!"

Ưu điểm lớn nhất của Khưu Ngạn là bất luận người ta chửi mắng hay khó chịu với nhóc, nhóc đều có thể xem như không biết, không rõ là khờ thật hay đang giả khờ nữa.

Tuy rằng La Dật Dương cực kỳ bất mãn với trình độ của Khưu Ngạn, nhưng Khưu Ngạn giống như hoàn toàn không phát hiện ra, nhóc nghiêm túc cầm vợt lần lượt phát bóng tiếp bóng nhặt bóng.

Hai người thế mà lại đánh thẳng tới trưa Biên Nam được nghỉ mới ngừng lại.

Quần áo Khưu Ngạn ướt đẫm mồ hôi, Biên Nam xoa đầu nhóc, xoa mà cả tay dính đầy nước.

"Má, bộ hai người đi bơi hả?" Biên Nam lấy khăn lông của mình lau đầu lau người lau mặt cho Khưu Ngạn, "Mệt không? Lát nữa anh dẫn em qua ký túc xá tắm."

"Đã lắm ạ!" Khưu Ngạn vô cùng hưng phấn, nhưng có lẽ do mệt quá sức, nhóc chỉ tựa bên chân Biên Nam đáp lời, không vừa nhảy vừa nói như mọi khi.

"Thế nào?" Biên Nam nhìn La Dật Dương đi tới đặt mông ngồi xuống ghế.

La Dật Dương thở dài, "Khóc không ra nước mắt."

"Cảm ơn anh đã chơi bóng với em, em đánh không được tốt lắm..." Khưu Ngạn quay đầu nói với La Dật Dương rồi vỗ vỗ túi của mình, "Lát nữa em mời anh uống nước nha, anh hai có cho em mười đồng."

"Không cần đâu, em đánh khá lắm!" Nghe thế, La Dật Dương vội khoát tay, "Là em chơi với anh mới đúng, lát nữa anh mời em và Biên Nam ăn cơm."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...