Chương 99: Vẽ mi trong khuê phòng
Đêm khuya, Gia Cát Nguyệt vẫn còn ngủ mê man, Sở Kiều đang thay thuốc cho hắn, miệng vết thương không hề bị nhiễm trùng và được xử lý rất sạch sẽ, có thể nhìn ra được thủ pháp băng bó của nàng hết sức thành thục.
Bên ngoài tối mịt, không biết đã qua bao lâu thì Gia Cát Nguyệt mới mơ màng mở mắt, bụng kêu réo vì đói, toàn thân đau nhức. Trên người hắn đang mặc một kiện trường sam bằng lụa đen, là loại mỏng mỏng dùng trong phòng tắm kia, chất liệu rất mềm mại, sờ nhẵn mịn, mặt vải còn có thêu vài đóa lan vàng.
Sở Kiều liếc người trên giường một cái, thấy hắn vẫn ngồi yên, ánh mắt mông lung như còn chưa tỉnh ngủ. Gia Cát Nguyệt cũng không nhìn nàng, chỉ chậm rãi nhíu mày, không nhịn được làu bàu một chữ: "Trà."
Sở Kiều cầm chén nước đưa tới tay hắn.
Dường như đang rất khát, hắn cũng không nhìn liền ngửa đầu uống, nhưng ngay sau khi liếm liếm đôi môi khô khốc, tựa như bây giờ mới cảm nhận được mùi vị thì liền ném cái chén văng sang một bên, xoay đầu lại tức giận nói: "Trà sâm!"
Vừa dứt lời, Gia Cát Nguyệt chợt sửng sốt, nhìn phản ứng của Sở Kiều hồi lâu mới vỡ lẽ, nhất thời nhớ lại tình cảnh của mình thì trừng to mắt, há hốc mồm cứng lưỡi.
"Còn ngủ mơ sao?" Sở Kiều không thèm để ý, vừa nói vừa nhảy xuống giường nhặt mảnh vỡ của cái chén lên, thờ ơ chỉ chỉ hộp thức ăn trên bàn, nói: "Trong đó có đồ ăn, tự mình lấy đi."
Gia Cát Nguyệt rất ít khi thất thố như vậy, hắn hít sâu một hơi cố tự trấn định, cảm giác được đầu vai đau đến tê dại thì nhíu chặt chân mày, lên tiếng hỏi: "Tại sao không nhân cơ hội mà chạy trốn?"
"Muốn lắm chứ." Sở Kiều bĩu môi, quay đầu lại nhìn hắn: "Nhưng người của ngươi bao vây tám phương bốn hướng quanh cái phòng này, không ngừng mở to mắt nhìn cả ngày lẫn đêm, ta chạy bằng cách nào?"
Gia Cát Nguyệt hừ lạnh, "Cũng thực thẳng thắn."
Sở Kiều khẽ nhún vai, "Với ngươi, không cần phải quanh co."
Dọn dẹp tàn cuộc trên mặt đất xong, Sở Kiều đi tới bên giường khoanh chân ngồi xuống, nhìn thẳng vào mặt Gia Cát Nguyệt, bình tĩnh nói: "Nói đi, ngươi muốn thế nào?"
Gia Cát Nguyệt liếc nhìn nàng một cái, ngay sau đó xuống giường, không nói tiếng nào cầm lấy hộp đựng đồ ăn trên bàn, định lấy thức ăn ra nhưng khổ nỗi bả vai bị thương khiến hành động có chút bất tiện. Vì vậy hắn quay đầu lại, rất tự nhiên ra lệnh: "Tới đây, hầu hạ ta ăn cơm."
Sở Kiều nhất thời nhíu chặt chân mày, không hề động đậy.
Nam nhân vẫn rất vô lại đi tới ngồi xuống cái bàn bên cạnh, "Ta bị đói tinh thần sẽ không tốt, không muốn nói chuyện với người khác. Muốn hỏi gì thì chờ ta ăn no rồi hãy nói."
Sở Kiều *hừ* một tiếng rồi nhảy xuống giường, bình tĩnh mở hộp thức ăn, ngón tay có hơi run rẩy trắng bệch. Nàng nhanh chóng lấy chén canh ra, dùng sức đặt xuống trên bàn. Không ngờ lại nghe *cạch* một tiếng, đáy chén canh bằng sứ nhất thời vỡ vụn, nước canh bắn tứ tung. Gia Cát Nguyệt kêu một tiếng rồi nhảy lên, nhưng nước canh vẫn bắn hết lên người hắn, đủ loại ngân nhĩ rong biển dán đầy trước ngực như đồ trang sức, nước canh vẫn còn nóng nên bốc khói nghi ngút.
Bình luận