Chương 98: Yến Tuân công kích
Mùa xuân tươi đẹp trăm hoa nở rộ, trên con đường thênh thang ngựa xe như nước, người đến người đi, thương nhân dập dìu, chi chít cửa hàng san sát nhau, là cảnh tượng của một thành thị phồn vinh.
Thành Hiền Dương, lại là thành Hiền Dương.
Bôn qua nhiều ngày, một đội người ngựa dáng vẻ phong trần mệt mỏi cuối cùng đi qua được cổng lớn thành Hiền Dương. Hơn hai mươi hộ vệ nộp phí vào thành cho thị vệ canh cổng rồi hộ tống cỗ xe ngựa được bọc bằng vải bố xanh chậm rãi đi tới đầu đường.
Hiền Dương tuy là thành nhỏ ở biên giới nhưng buôn bán vô cùng phát triển, cực kỳ giàu có phồn vinh, khí thế không thua bất kỳ thành lớn nào.
Toàn thành phân làm nội thành và ngoại thành, nội thành chủ yếu do cung Mông Nhân cùng cung Lạc Ly ở phía Nam và phía Đông sông Xích Thủy kéo dài hợp thành, được nối từ đầu này đến đầu kia bởi một chiếc cầu đá dài khoảng bốn trăm thước, cầu đá vừa dày vừa nặng, rộng đến mức hai mươi cỗ xe song song cùng đi qua cũng đủ. Mông Nhân và Lạc Ly mang tiếng là cung điện nhưng cũng không xác thực là một tòa cung điện mà do một quần thể phủ đệ nhà giàu tạo thành.
Ai cũng biết thành Hiền Dương giàu có và đông đúc bậc nhất thiên hạ, không hề thua kém so với mấy thành lớn ở Hoài Tống, dù nó còn không lớn bằng một phần năm thành Chân Hoàng ở Đại Hạ. Nhưng từ khi sau khi ba nước Đại Hạ, Biện Đường và Hoài Tống cho tự do thông thương, nơi này dựa vào ưu thế vị trí địa lý trong thời gian ngắn ngủi không tới ba mươi nắm nhanh chóng phát triển thành một trong những trung tâm buôn bán lớn nhất ở đại lục Tây Mông, thuế hàng năm nộp cho đế đô đủ để nuôi một phần ba quân đội trong vòng một năm. Nghe nói trong thành trì không quá rộng lớn này tụ tập gần như toàn bộ phú gia trên đại lục. Những phú gia vung tiền như rác kia tới tấp mua đất đai xây dựng hào trạch bên trong thành Hiền Dương, hiện tại nhìn lại là hàng loạt kiến trúc khí thế kéo dài không ngớt, sáng chói vô cùng tráng lệ.
Ngoại thành đất đai cực kỳ rộng lớn, so với nội thành hơn gấp mười lần. Đây là nơi tụ tập của bá tánh thường dân và thương nhân, buôn bán phát đạt, giao thông cũng rất tiện lợi, quán xá các loại, tiền trang (từ cổ của ngân hàng tư nhân), cửa hiệu cầm đồ, tiêu cục, hiệu buôn, khách điếm, tửu lâu, cái gì cần có đều có đủ. Lầu gác phấn hồng xanh đỏ cạnh bờ Xích Thủy càng thêm sực nức hương thơm, cho dù là ban ngày cũng có thể mơ hồ nghe thấy tiếng cười duyên dáng của các cô gái truyền đến từ xa xa.
Xe ngựa không chút e dè tiến vào bên trong thành Hiền Dương, dù sao đây cũng là trung tâm buôn bán nổi tiếng đông đảo người giàu, cảnh tượng phú gia đi ra đi vào có hơn hai mươi hộ vệ đi theo cũng không có gì là lạ.
Song, thời điểm cỗ xe ngựa đi qua cổng thu phí thì phía sau đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô, theo sau đó là tiếng vó ngựa gấp gáp của binh lính canh gác cổng thành.
Phu xe tráng kiện vận y phục người hầu màu xanh đậm, dáng vẻ thoạt nhìn hết sức bình thường nhưng ánh mắt lại rất lanh lợi, thỉnh thoát toát ra vẻ sắc bén sáng như sao. Hắn quay đầu lại đưa mắt liếc nhìn một cái, rất nhanh sau đó liền có hộ vệ khác tiến lên kề sát tai thì thầm một lúc. Phu xe nghe xong liền cúi người đến sát cửa xe, hạ giọng nói: "Thiếu chủ, vẫn là cô gái kia, nàng muốn theo chúng ta vào thành nhưng đã bị lính canh cửa thành ngăn lại rồi."
Bình luận