Chương 97: Thiếu ngươi một mạng
Trong phòng yên tĩnh như tờ, ngọn nến cung đình cháy chập chờn ở góc tường thỉnh thoảng bắn ra tia lửa lách tách. Bên ngoài trời tối đen, lâu lâu lại có tiếng ve kêu râm ran truyền vào từ cửa sổ, ánh trăng như nước dát bạc trên bệ cửa sổ, khí hậu thành Ổ Bành vào ban đêm lành lạnh, nhiệt độ thích hợp vô cùng dễ chịu, cảnh vật thật thanh bình.
Người tập võ thính lực thường rất tốt, nhất là trong khung cảnh yên tĩnh như nơi này. Chốc lát sau đã nghe có nam nhân cố ý nhỏ giọng xì xào, hiển nhiên là đám hộ vệ đang tụ lại một chỗ, dè dặt tám chuyện xấu của chủ tử mình.
"Thiếu gia ngày thường nhìn rất nghiêm túc, không ngờ cũng có loại sở thích đó."
"Ai bảo không có, động tĩnh như vậy, y phục cũng ném khắp nơi, thật kịch liệt mà."
"Cô gái kia gặp thời rồi, có thể leo lên người thiếu gia chúng ta."
"Bất quá tư thái nàng thực không tệ, cặp chân kia đúng là vừa dài vừa trắng..."
"Ngươi váng đầu hả? Đó là người của thiếu gia, cẩn thận thiếu gia móc luôn mắt chó của ngươi!"
"Ờ, Trương đại ca nói rất đúng, chúng ta nhất định phải quên cảnh tượng vừa thấy đi, coi như mình là người mù thì hơn."
"Ta đây là người ở trong phủ đã bao nhiêu năm rồi này. Các ngươi đừng thấy bây giờ tính tình thiếu gia tốt hơn nhiều rồi lơ là. Nhớ năm đó thiếu gia cũng là nhân vật bạo ngược số một số hai trong phủ, trên dưới phủ ai mà không sợ? Các ngươi nghe ta đi, tuyệt không sai đâu. Nhưng nói tới nói lui, tiểu nữ nô kia tố chất thực không tệ, tư thái kia, bộ dáng như vậy, bất quá... sao ta lại cảm thấy nhìn có chút quen mắt vậy nhỉ?"
"Mỹ nhân trong thiên hạ ai ngươi chả nhìn quen mắt."
Đám người cúi đầu cười mờ ám, sau đó mọi âm thanh đều ngừng bặt, đoán chừng đã đi xa.
.................................................................................................
Trong phòng, hai người vẫn duy trì tư thế cũ, vẫn giữ chặt yết hầu đối phương, chân kẹp chặt nhau, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ phức tạp. Ngoài cửa sổ đột nhiên nhiên nổi gió, vi vu thổi vào bên trong khiến màn lụa đỏ khẽ bay múa uốn lượn trước mắt hai người, khiến thân ảnh cả hai thêm mấy phần mông lung mờ ảo.
Thời gian chậm rãi trôi qua, xa xa vang lên tiếng chiêng báo canh giờ. Nó quanh quẩn trong bóng đêm thâm trầm rồi vang vọng khắp phủ đệ, giống như một con thuyền nhỏ lướt trên mặt sông Giang Nam êm đềm tạo lên vô số gợn sóng, chậm chạp nhưng kiên định. Tiếng chiêng ngân dài như âm cuối trong giọng hát thiếu nữ, biểu thị vẻ mềm mại đong đưa đặc trưng của Biện Đường.
Một nam một nữ vẫn đang nhìn nhau chăm chăm.
Ánh mắt Sở Kiều từ vẻ khiếp sợ ban đầu chuyển sang ngượng ngùng, tức giận, căm thù rồi trở thành vẻ bình tĩnh nhàn nhạt. Giống như mặt hồ bị một tảng đá lớn ném vào, tuy hòn đá ban đầu làm cho mặt nước nổi bọt tung tóe nhưng nó dần dần chìm xuống, bị nước hồ hoàn toàn bao phủ, sau cùng cũng chỉ để lại từng gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. Hồ nước cuối cùng sẽ an tĩnh trở lại, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Bình luận