Chương 95: Xúi quẩy đụng độ
Trong lúc Yến Tuân ngồi ở biên giới Đại Hạ ngẩng đầu nhìn về phương xa thì cả Chiêm phủ cũng đang lâm vào tình trạng hỗn loạn. Hạ nhân vừa trở về báo, Ngũ tiểu thư Chiêm Tử Minh đi ra ngoài tiếp khách, bị phu nhân thành thủ thành Ổ Bành đóng cửa nhốt lại trong phủ, nguyên nhân là gì thì cũng không ai rõ.
Lúc được tin, Chiêm Tử Du đang ở trong khoang thuyền gảy đàn. Chiêm Tử Quỳ cân nhắc hồi lâu mới nói được hết đầu đuôi mọi chuyện. Nam nhân một thân trường bào sắc trắng nghe xong liền dừng tay, chậm rãi cau mày lại.
"Tử Du, tuy Ngũ muội ngày thường tùy tiện, nhưng đệ cũng phải nghĩ biện pháp, ả Điền phu nhân kia nổi danh đanh đá, vạn nhất..."
"Được rồi. Ta đã biết." Chiêm Tử Du nhắm mắt lại, khẽ ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi rồi nói: "Nhị tỷ ra ngoài trước đi."
"Nhưng..."
"Đi đi!"
Cửa phòng bị đóng lại, Chiêm Tử Du thở ra một hơi thật dài, ngay sau đó chậm rãi tựa lưng vào ghế dựa. Xế chiều hôm đó, không khí trên thuyền vô cùng kỳ quái, Cảnh Hàm đã dẫn người xuống thuyền từ sớm nên hiện tại cũng không có ở trên thuyền. Một canh giờ sau, Chiêm Tử Du cùng hai hạ nhân xuống thuyền, lên một cỗ xe ngựa rồi lập tức rời đi.
Mãi cho đến tối, đèn được đốt lên, lúc đám hạ nhân rối rít tụ tập ở trên boong thuyền ăn cơm thì xe ngựa mới từ xa trở lại. Chiêm Tử Du được người khiêng xuống, theo sau đó là Chiêm Tử Minh một thân y phục lộng lẫy, đầu tóc chỉ hơi rối, trên mặt còn mang mạng che kín dung mạo. Bọn hạ nhân tự động tránh đường, song nhân khoảnh khắc gió đêm thổi qua hất tung mạng che mặt, Sở Kiều có kịp nhìn thấy một bên má sưng đỏ của nàng bên dưới tấm mạng.
Chiêm Tử Minh chỉ một mình trở về mà không mang theo nha hoàn nào. Vì vậy sau giờ cơm, khi Kinh Tử Tô tới tìm tận cửa, Sở Kiều đã biết nàng tới vì chuyện gì.
Khoang thuyền dù sao cũng rất nhỏ, Tử Tô an vị trên giường của Lương Thiếu Khanh, ngây người không nói, ánh mắt có hơi thẫn thờ. Sở Kiều rót chén trà đưa cho nàng nhưng nàng cũng nhất thời không thấy.
"Tử Tô tỷ?" Sở Kiều nhỏ giọng kêu lên.
Tử Tô sửng sốt, vội vàng nhận lấy chén trà thổi thổi rồi hớp một ngụm nhỏ.
Sở Kiều thở dài, hỏi: "Tử Tô tỷ, tỷ có chuyện gì vậy?"
"A? Tỷ... tỷ..." Tử Tô lắp bắp, "Không có gì."
Trong khoang thuyền nhất trời trầm xuống, hai người cũng không biết nên nói gì. Lúc này Lương Thiếu Khanh đột nhiên gõ cửa, tay bưng một chậu nước nóng, nói: "Tiểu Kiều, nước cô cần nè."
"Ừ." Sở Kiều gật đầu, đi ra nhận lấy.
Lương Thiếu Khanh rất lễ độ chào hỏi Kinh Tử Tô một tiếng rồi đi ra ngoài. Sở Kiều ngồi ở trên giường, đặt chậu nước ở trên mặt đất, tháo bao bọc ống chân rồi cởi giày ra, Tử Tô nhìn thấy liền đột nhiên ngồi xổm xuống giúp Sở Kiều cởi giày ở chân bên kia.
Bình luận