Chương 93: Vó ngựa đạp trên bùn
Đường lớn Thái An mưa to như trút nước, một cỗ xe ngựa bằng gỗ lê bọc gấm được kéo bởi tám con huyết mã từ đại mạc Tây Hoang đang điên cuồng lăn bánh trên đường, vó ngựa đạp tuyết bắn tung tóe sang hai bên khiến đám tiểu thương hốt hoảng rối rít tránh né.
Có người không biết sự tình thấp giọng hỏi thăm vài tiểu thương buôn bán đã lâu bên vệ đường. Một tiểu thương chuyên bán pháo hoa mừng năm mới cẩn thận nhìn theo bóng xe ngựa, nhỏ giọng nói: "Cả nhà Chiêu Minh đại công rớt đài rồi. Có câu cây đổ bầy khỉ tan đàn, bọn họ ngày xưa uy phong biết bao nhiêu, hiện tại thì... Hừ, ngươi không nhìn thấy đám quân tuần tra đi đầy đường mấy ngày qua sao? Đều là đang lùng bắt loạn đản đấy! Lúc trước Bắc Yến náo một trận tung trời ở phía Bắc, chủ nhân cung Thịnh Kim chiêu cáo toàn thiên hạ xin trợ giúp nhưng không ai hưởng ứng nên đành phải dời đô. Bây giờ hoàng đế đã quay trở về, đám thế gia bọn họ còn có được ngày an nhàn sao?"
Người đi đường nọ sửng sốt, hỏi: "Vậy có phải sắp đánh nhau rồi không? Thành Chân Hoàng có phái quân tấn công Bắc Yến không?"
"Trời mới biết!" Tiểu thương kia khinh miệt xì một tiếng rồi nói: "Có điều theo như ta thấy, Bắc Yến cũng không phải dễ trêu, chưa nói trước được ai mới là người động binh tấn công trước."
"Muốn chết à?" Một cô gái ăn mặc lòe loẹt bước đến, cất tiếng the thé kêu lên: "Lại ở trước cửa nhà ta nói mấy thứ này, thấy cổ bản thân mọc dài quá rồi sao? Coi chừng lão nương xách tất cả đám người các ngươi mang tới phủ doãn!"
Hai nam nhân chột dạ, vội vàng thu dọn hoàng hóa, trước khi đi còn không quên quay đầu lại trợn mắt nhìn cô gái ăn mặc chóe lọe kia, khinh thường nhổ nước bọt, oán hận mắng hai chữ 'điếm thúi' rồi nghênh ngang rời đi. Tiểu nha hoàn áo hồng bên cạnh tức giận muốn đuổi theo nhưng lại bị cô gái kia kéo lại.
Tiểu nha hoàn sửng sốt, căm tức nói: "Hồng tỷ, sao có thể dễ dàng với bọn chúng như vậy? Em trở về gọi bọn Căn Sinh tới đây chém chết hai gã chân chó kia!"
"Bỏ đi!" Hồng tỷ giơ tay day day huyệt thái dương, trên mặt nàng trát một tầng phấn dày, nhìn qua có chút trần tục nhưng ngũ quan lại vô cùng sắc nét, nếu không phải do son phấn dày đặc che mất thì dung mạo nhất định sẽ vô cùng diễm lệ.
"Ngõ Tây ở bên kia sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi xem một chút. Chiêu Minh đại công có ơn với ta, năm đó ta đã không thể bảo vệ huyết mạch của Kinh tiên sinh, lần này cho dù phải táng gia bại sản cũng nhất định cứu cho được nữ nhi của đại công."
Hai người khoác thêm áo choàng, tiểu nha hoàn giương dù trúc lên, chủ tớ hai người từ từ biến mất trong màn mưa mịt mù. Dấu chân trên mặt tuyết cũng dần bị bão tuyết chôn vùi.
Mùa đông năm nay đặc biệt rét lạnh, thành Sương Hoàn hiện tại đang mưa tầm tã, trên không trung thậm chí còn xuất hiện mưa đá. Mấy bô lão trong thành đều nói thời tiết năm nay có chút kỳ quặc, thời gian này năm trước hoa đòa đã nở rộ nhưng bây giờ trời vẫn rét căm căm, mưa tuyết liên tục không ngừng.
Bình luận