Chương 92: Nhậm chức
Không thể không nói, Sở Kiều có ấn tượng vô cùng xấu về Cảnh Hàm. Ngay từ lần đầu tiên gặp nhau ở trường săn, nàng và nam nhân tà ác này đã kết mối thù không thể giải, mấy lần gặp sau đó của hai người đều dẫn tới tình trạng tuốt kiếm giương cung. Tên vương gia quyền thế không nhỏ này dường như cũng không có giao tình tốt với Yến Tuân, cho nên lần nào gặp Sở Kiều cũng đều trợn mắt dựng mày, đối chọi gay gắt.
Vào đêm Thịnh Kinh xảy ra bạo loạn, hắn không có trong cung nên mới tránh được một trận. Sở Kiều luôn có chút nhìn không thấu mối quan hệ giữa Cảnh vương gia và triều đình Đại Hạ cho nên cũng chưa bao giờ thăm dò lai lịch của vị tiểu vương gia này. Ví như hiện tại, nàng cũng thật không rõ vì sao tên này lại ấm đầu chạy lên thuyền của Chiêm phủ, còn không hề tố giác mặc dù biết rõ nàng là ai. Nhưng nàng có thể xác định, người này nhất định không có ý tốt đối với mình.
Sau khi đồ của Cảnh Hàm được chuyển cả vào trong khoang thuyền dành cho hắn, sắp xếp xong thì trời đã sập tối, thuyền cũng đã cập bờ. Trong lòng Sở Kiều có bao nhiêu phiền muộn không cần nghĩ cũng biết, nhưng nàng vẫn phải miễn cưỡng quay đầu lại nhìn Cảnh Hàm đang trưng vẻ mặt muốn ăn đòn, cố nín nhịn hỏi: "Tiểu vương gia, còn cần gì khác nữa không?"
"Có." Trên khuôn mặt tuấn mỹ nhưng gian trá của Cảnh tiểu vương gia nở một nụ cười xảo quyệt, "Mang tất cả đồ đạc vừa bày ra trả về chỗ cũ đi."
Sở Kiều không nhúc nhích, ngay cả cười cũng lười làm mà đứng yên một chỗ, ném món đồ trong tay cái *phịch* xuống đất, lạnh lùng nhìn hắn, trầm giọng nói: "Nói đi, rốt cuộc muốn cái gì?"
Cảnh Hàm cao ngạo hừ mũi, "Có nô tài nào ăn nói với chủ tử như vậy sao?"
"Có chủ tử nào không biết điều như ngươi sao?"
"Chậc, chậc." Cảnh Hàm đứng dậy, vừa đi tới vừa lắc đầu cười nói: "Tiểu Kiều ơi là Tiểu Kiều, ngươi may mắn mới gặp chủ tử không biết điều là ta, nếu đổi lại là mấy người Triệu Triệt hay Gia Cát Hoài thì ngươi đã sớm không còn mạng chứ đừng nói chi đến đứng ở đây thu dọn đồ đạc."
Sở Kiều nhướng mày, "Vì sao không tố giác?"
"Vì sao ta phải tố giác?"
"Ta nghe nói bên ngoài đã treo thưởng lên đến tận năm trăm lượng vàng, chưa kể nếu bắt được kẻ phản quốc là ta đây, không phải là lập công to sao?"
"Không có hứng thú." Cảnh Hàm lắc đầu cười nói: "Ta chỉ kỳ quái, làm sao mà một đứa nô lệ Yến Tuân lượm được từ trong xó xỉnh nào đó sau khi trưởng thành lại biến thành một bảo bối cỡ này."
Hắn nhìn nhìn đánh giá Sở Kiều một lượt từ trên xuống dưới, lại cười nói: "Ngươi mặc nam trang quả đúng là không tệ. Tiểu nha đầu, mấy tháng không gặp, người chẳng những đánh cho Triệu gia một trận thê thảm mà cũng khiến bổn vương tim đập thình thịch đấy."
Cảnh Hàm đột nhiên tiến lên một bước đưa tay ôm eo Sở Kiều, hướng mắt nhìn xuống, "Hơn nữa ta còn rất thưởng thức đôi chân này của ngươi."
Bình luận