Chương 90: Gặp lại cố nhân
Trận mưa to kéo dài đến tận trưa mới dừng lại, thuyền của Chiêm gia dọn dẹp tát nước gần hai canh giờ, chờ trời trong mây tạnh mới dám tiếp tục lên đường.
Sau khi trở lại khoang thuyền, Sở Kiều quả nhiên bắt đầu hắt hơi. Gà mẹ Lương Thiếu Khanh không ngừng cằn nhằn nhưng vẫn lăng xăng đi chuẩn bị khăn ấm cùng cháo nóng cho nàng. Sở Kiều bị nghẹt mũi ù tai, sốt đến mặt đỏ bừng nên cũng không còn sức dông dài với hắn.
Chiêm Tử Du nghe nói Sở Kiều bị bệnh thì liền cho đại phu tới xem bệnh cho nàng. Uống xong mấy chén thuốc lớn đen ngòm đắng chát, nàng vẫn cảm thấy cả người vô lực như trước.
Đến xế chiều, Lục tiểu thư đích thân tới, bận trước bận sau ân cần dâng trà rót nước cho Sở Kiều, cũng vô cùng khách khí với Lương Thiếu Khanh, hoàn toàn không có nửa phần dáng vẻ chủ nhân.
Sau khi Chiêm Tử Quân rời đi, Lương Thiếu Khanh than ngắn thở dài hồi lâu, cuối cùng thấy Sở Kiều thật sự không có ý định hỏi han thì không thể làm gì khác hơn là đành nhăn nhó tới gần nàng, thấp giọng hỏi: "Tiểu Kiều, vị tiểu thư Chiêm gia kia, tám phần là có ý với ta, phải làm sao bây giờ?"
Sở Kiều nhướng mày, cất giọng khàn khàn nói: "Ngươi nghĩ nhiều quá rồi."
"Sao có thể?" Lương Thiếu Khanh phân trần: "Thân phận của chúng ta hiện giờ chỉ là nô bộc nhưng nàng thân là tiểu thư lại không chú ý thân phận chạy tới phòng chúng ta bưng nước dâng trà, rõ ràng là có ý đồ khác, không mưu tài thì cũng mưu sắc. Chúng ta không có tiền, cô lại là nữ, như vậy cũng chỉ còn lại có một nguyên nhân, chính là nàng ấy coi trọng, muốn âm thầm tiếp cận ta."
Sở Kiều đánh giá trên dưới Lương Thiếu Khanh một lượt, nghĩ tới Lục tiểu thư khả ái của Chiêm gia thì cau mày, nói: "Ánh mắt nàng ta không đến nỗi kém như vậy chứ?"
"Làm sao bây giờ?" Lương Thiếu Khanh hoàn toàn không chú ý tới lời Sở Kiều mà vẫn đắm chìm trong phiền não của chính mình, nặng nề đi qua đi lại trong phòng, liên tục thở dài: "Phụ thân sẽ trục xuất ta khỏi cửa, chuyện này vô luận thế nào cũng phải thương lượng với phụ thân trước, chưa kể Tiểu Kiều hẳn phải xếp ở trước. Ta học hành thi cử chưa xong, công danh sự nghiệp còn chưa thấy, sao có thể vướng vào nữ nhi tình trường, đi lệch khỏi con đường làm quan?"
*Cảm nghĩ của người dịch: anh bị bệnh tưởng bở ^.^
Sở Kiều lắc đầu chịu thua, tối qua không ngủ được bao nhiêu, hiện tại uống thuốc xong hai mắt liền díp lại. Trong tiếng lầm bầm của Lương Thiếu Khanh, nàng chậm rãi chìm vào giấc mộng.
Tỉnh lại thì trời đã tối, Sở Kiều đói đến độ bụng kêu vang. Không thấy bóng dáng Lương Thiếu Khanh đâu, nàng chậm rãi bò dậy, chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, đứng cũng không vững. Cố hết sức mới mặc y phục tử tế xong, Sở Kiều vịn tường đi ra ngoài. Trên boong thuyền trơn bóng như mới, khắp nơi đều là bóng dáng hạ nhân đang bận rộn chuẩn bị bữa tối.
Gió mang không khí tươi mới phả vào mặt khiến Sở Kiều thanh tỉnh thần trí. Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động, quay người lại thì chỉ thấy một cái bóng xẹt qua đằng sau một cái sọt lớn, nàng vội vàng đi tới. Sau cái sọt không có một bóng người, ngay cả một con chuột cũng không có.
Bình luận