Chương 89: Xuân sắc vô biên
Tối ngày hôm đó, Trần Song cùng mấy mấy tên đồng bọn bị trói lại nhốt ở khoang thuyền dưới, chờ tàu cập bờ sẽ trục xuất hắn xuống khỏi thuyền. Chuyện Sở Kiều đơn độc đối kháng ba mươi hộ vệ đã xôn xao cả thuyền, qua lời kể truyền miệng thêm mắm thêm muối chuyện càng lúc càng mơ hồ, về sau Sở Kiều chỉ xém chút nữa là đã bị coi như thần tiên trên trời. Nói ra thì điều này cũng mang tới chút lợi ích, ít nhất đến tối khi Lương Thiếu Khanh đi lấy cơm không phải xếp hàng nữa, hơn nữa còn được cho rất nhiều thịt béo.
Đêm khuya tĩnh lặng, Sở Kiều một mình ra khỏi khoang đi tới phía đuôi thuyền, chọn một chỗ thoải mái đặt mông xuống, bó gối ngồi ngắm cảnh vật xung quanh. Bốn phía tối đen như mực, xa xa thấp thoáng ánh đèn từ thành trì, gió đêm thổi tung vạt áo nàng, như một con bướm giương cánh chuẩn bị bay lên.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng bánh xe lăn trên boong thuyền, Sở Kiều cẩn thận quay đầu lại. Chiêm Tử Du một thân áo trắng, tóc buộc hờ rối tung trong gió, đang đưa ánh mắt hẹp dài nhàn nhạt nhìn về phía nàng.
Nhất thời Sở Kiều có chút bối rối mà chính mình cũng không biết vì sao. Nàng vội vàng đứng dậy, gió đêm thổi tóc rối tung, hơi mất tự nhiên vuốt vuốt tóc, tư thái thiếu nữ lộ rõ, nói: "Đã trễ thế này mà thiếu chủ vẫn còn chưa ngủ?"
Chiêm Tử Du đẩy xe lăn đi tới đuôi thuyền, khẽ nhếch môi, nhàn nhạt đáp lại: "Không phải ngươi cũng chưa ngủ sao?"
Gió đột nhiên trở lớn, thổi bay chiếc chăn đắp trên gối hắn, Chiêm Tử Du khom người vươn tay định nhặt chăn lên, cánh tay thon dài thanh tú đẹp đẽ, hoàn hảo như bạch ngọc. Nhưng ngón tay vừa mới đụng được cái chăn thì nó lại bị gió thổi bay ra xa hơn.
Sở Kiều thấy vậy liền vội vàng chạy tới nhặt cái chăn lên, mở miệng nói: "Để ta." Sau đó khuỵu một gối xuống đắp lại chăn lên chân Chiêm Tử Du.
Chiêm Tử Du ngẩn ra một hồi lâu, sau đó khẽ lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng lời lại không ra khỏi miệng, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài rất nhỏ. Sở Kiều đứng ở bên cạnh nghe được thì thoáng ngây người, nụ cười của Chiêm Tử Du lãnh đạm như băng tuyết, mang theo chút xót xa bi thương. Sở Kiều thầm nghĩ, nàng làm sai cái gì rồi sao?
"Ngươi tên gì?"
"Hả?" Sở Kiều sửng sốt, vội vàng trả lời: "Nô tài và ca ca họ Lương, người trong nhà gọi ta Tiểu Kiều."
"Tiểu Kiều?" Chiêm Tử Du thấp giọng lặp lại, sau đó đột nhiên nhoẻn miệng cười, "Rất dễ nhớ."
Nụ cười của hắn rất thư thái, thật giống như gió xuân lướt qua mặt hồ tháng ba phủ đầy liễu xanh hai bên bờ. Nhưng cho dù là cười như vậy, trong mắt nam nhân này cũng không có nửa điểm vui sướng, trong đó tựa hồ luôn chỉ có vẻ đau thương, tựa hồ đã trải qua mọi vui buồn, nhìn thấu mọi sự đời.
"Tiểu Kiều, quê hương của ngươi là ở đâu?"
"Ta?" Thuyền rẽ nước tiến về phía trước, trong không khí quanh quẩn hương mai, gió khuya nơi này khiến Sở Kiều có chút mê mang, nàng chậm rãi thở dài, cất giọng ôn hòa: "Quê quán của ta ở rất xa, có thể đời này cũng không trở về được."
Bình luận