Chương 87: Giương oai ở Chiêm phủ
Một hòn đá có thể kích thích ngàn tầng sóng, Sở Kiều thực hận không thể đập một cú lên đầu nam nhân này, nhưng vẫn phải lên tiếng khỏa lấp: "Không có gì, hắn nói hươu nói vượn đấy."
Bị đủ loại ánh mắt từ bốn phương tám hướng chiếu đến, Lương Thiếu Khanh cũng không phải đồ ngốc, cũng biết mình lỡ miệng liền vội vàng che giấu, "Đúng, đúng, ta... ta nhất thời nói bậy. Xin thiếu chủ thứ tội."
"Lớn mật! Các ngươi là nô bộc mà dám hồ ngôn loạn ngữ ở trước mặt chủ nhân, quả thực vô pháp vô thiên, không muốn sống nữa sao?" Người Chiêm gia còn chưa lên tiếng thì người sắp sửa nhậm chức quản gia tương lai của Chiêm phủ là Trần Song lại sốt ruột rống to, mặt đỏ phừng phừng, mắt đầy tia máu, tức giận có hơi quá mức.
"Chủ nhân đang nói chuyện sao lại có nô bộc dám chen mồm, càng ngày càng không có quy củ. Trần Song, mang hai kẻ này xuống đánh hai mươi hình côn, cho bọn chúng ghi nhớ thật lâu." Đại tiểu thư Chiêm Tử Phương trầm giọng nói, đuôi mắt từ đầu đến cuối cũng không quét về phía hai người nhưng chân mày lại thoáng nhăn.
Hạ nhân hai bên nghe lệnh vừa tiến lên thì Chiêm Tử Du đột nhiên ho nhẹ một tiếng, âm thanh rất khẽ nhưng nhất thời khiến động tác của tất cả chững lại.
Nam nhân bình tĩnh xoay đầu lại, đưa ánh mắt nhàn nhạt xẹt qua người Sở Kiều, ngay sau đó nói: "Bỏ đi, bọn họ vừa mới vào phủ, rất nhiều chuyện cũng cần thời gian để học, chuyện đến đây thôi, các ngươi lui xuống đi."
Đám hạ nhân đứng yên tại chỗ, hơi có chút khó xử nhìn Đại tiểu thư. Chiêm Tử Phương cau mày, hô hấp có chút dồn dập, hiển nhiên là đang tức giận vì lời nói của Chiêm Tử Du.
"Tử Du, đệ dễ dãi quá rồi. Nếu không sớm nghiêm dạy loại nô tài này thì bọn chúng sẽ được được đằng chân lân đằng đầu. Theo ta thấy, vẫn phải nên dạy dỗ một chút để tránh cho bọn chúng về sau vô phép tắc rồi làm loạn." Chiêm Tử Quỳ ôn nhu nói, ngay sau đó ngẩng đầu lên đưa ánh mắt băng hàn nhìn hai người Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh, trầm giọng nói: "Hai người các ngươi còn không quỳ xuống cho ta!"
Sở Kiều từ từ nhíu mày, trong bụng dần dâng lên lửa giận. Nơi này đã là cảnh nội Biện Đường, nàng không phải e sợ bị người đuổi giết nữa, thay vì chịu khinh bị ở đây, không bằng đại náo một trận để bị trục xuất khỏi Chiêm phủ, sau đó nhân cơ hội xuống thuyền rời đi.
Nghĩ tới đây, nàng hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu lên chậm rãi nói: "Dưới đầu gối nam nhân là vàng, bảo ta quỳ xuống dập đầu với một nữ nhân như ngươi, lấy đầu ta thì hơn!"
Một lời nói ra khiến tất cả nô bộc đều sợ hãi, Chiêm Tử Quỳ ngây ra hồi lâu rồi mới bỗng nhiên tiếng lên một bước, tức giận quát lớn: "Cẩu vật lớn gan! Người đâu, bắt bọn chúng lại cho ta!"
Bốn gã đại hán nhất thời nhào tới, Sở Kiều cười lạnh một tiếng, đột nhiên cũng tiến tới, hóa bị động thành chủ động, lắc mình vung khuỷu tay đánh vào xương sườn hai đại hán bên phải khiến hai gã lập tức kêu đau thảm thiết, ngã sang một bên. Cùng lúc, bên trái có tiếng gió xẹt, thiếu nữ thính tay nhạy bén nghiêng người tránh được đòn công kích của đối phương, ngay sau đó xoay người bắt được tay một gã, vặn một cái đã phế đi cánh tay người nọ.
Bình luận