Chương 83: Tái nhập nô tịch
Càng đi về phía Nam thì tiết trời càng thêm ấm áp. Giữa trưa mặt trời tỏa ánh nắng chói chang, đường rừng núi khúc khủy, chú lừa Tiểu Thanh chạy băng băng hơn một canh giờ, vừa qua triền núi liền đột nhiên gục xuống, không chịu đứng lên nữa.
Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh đồng loạt ngã lăn ra. Sở Kiều thân thủ linh hoạt, lắc mình một cái đã ổn định thân thể nhưng Lương Thiếu Khanh thì té thực thảm, lăn mấy vòng mới dừng lại, còn chưa kịp đứng dậy đã nôn ra một ngụm, nhìn qua vô cùng chật vật.
"Ngươi không sao chứ?" Sở Kiều hảo tâm tiến lên hỏi thăm.
Thư sinh trẻ tuổi khó khăn đứng lên, vịn eo thở dốc, nói giọng đứt quãng: "Đồ nữ nhân không có đạo lý, ta hảo tâm cứu cô nhưng cô lại ném sạch hành lý của ta. Thực là... thực là quá đáng."
"Này." Sở Kiều đưa tới một chiếc khăn lụa trắng, trầm giọng nói: "Lau miệng đi."
"Xem như... xem như bản thân ta xui xẻo."
Lương Thiếu Khanh thở hổn hển đi tới bên cạnh Tiểu Thanh, đưa tay muốn kéo nó dậy nhưng không ngờ chú lừa đã quá mệt mỏi, cho dù hắn có ra sức kéo cỡ nào thì nó cũng chết sống không chịu đứng dậy. Hai mắt thư sinh trẻ tuổi đỏ bừng, bực bội nói: "Tốt, bây giờ ngay cả ngươi cũng đối nghịch với ta."
"Nó chạy quá gấp, không nghỉ một lát thì không được." Sở Kiều nói: "Ngươi muốn làm gì?"
Lương Thiếu Khanh giận dữ lớn tiếng kêu lên: "Ta muốn làm gì? Ta muốn trở về nhặt đồ!"
"Bây giờ trở về tương đương đi tìm chết."
"Ta không trở về mới là đi tìm chết! Không có thẻ bài qua cửa, không có phiếu thi, ta làm sao đi tới Đường Kinh?" Lương Thiếu Khanh đùng đùng nổi giận, "Huống chi, bọn họ cùng ta không thù không oán, ta từ trước đến giờ luôn hành sự theo luật, bọn họ sao có thể làm khó ta chứ?"
Sở Kiều cầm lấy hành lý của mình, cũng không thèm nhìn hắn vẫn đang kéo kéo chú lừa, thờ ơ nói: "Nếu ngươi không muốn sống nữa thì cứ trở lại, lấy lại được thẻ bài rồi thì ngươi cũng không còn mạng mà đi Đường Kinh."
"Vừa rồi ngươi đã cứu ta, còn chở ta đi một đoạn xa như vậy, cám ơn!" Thiếu nữ nở nụ cười tươi như hoa nói với chú lừa. Mắt nàng cong thành vầng trăng khuyết, hai má lộ hai lúm đồng tiền nho nhỏ, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu, vô cùng không giống vẻ nghiêm túc thường ngày.
Thư sinh bị Sở Kiều hù dọa, đứng yên tại chỗ hồi lại cũng không dám đi trở lại, nghe nàng nói câu này liền không nhịn được chen miệng vào: "Vị nữ hiệp này, cô có muốn cám ơn thì cũng phải cám ơn ta chứ. Người cứu ngươi là ta, làm sao ngươi lại có thể cám ơn nó?"
"Ngươi cứu ta?" Sở Kiều nghi ngờ nhướng mày, chậm rãi quay đầu lại nhìn thư sinh như đang nhìn một tên ngốc, cười nhạt hỏi: "Lúc nào? Sao ta không biết?"
"Hả? Cô nương sao có thể như vậy? Thị phi không phân, ân oán không rõ, dùng thái độ như vậy đối với ân nhân cứu mạng mình. Không nói được một lời tạ ơn còn cất giọng châm chọc."
Bình luận