Chương 82: Thư sinh giữa đường
Sở Kiều không hề xem thường nỗi hận của Triệu Thuần đối với mình, cũng không xem nhẹ trí khôn của Triệu Triệt.
Sau khi công văn từ đế đô được ban truyền ra ngoài, đế quốc Đại Hạ vốn sắp tan rã lại nhất thời xuất hiện sự đồng lòng đoàn kết đến không ngờ, phiên chủ các chốt trấn thủ rối rít hưởng ứng lệnh triệu hiệu của đế quốc, tích cực chuẩn bị chiến tranh, xắn tay áo sẵn sàng ra trận. Chỉ là nhìn quang cảnh hơn vạn quân binh diễn tập, vô số bài diễn thuyết dõng dạc động viên lòng người lần lượt được xứng lên, khắp nơi hừng hực khí thế, có cảm giác như kẻ địch bọn họ sắp đối mặt không phải một nữ tử độc thân mà là trăm vạn hùng binh. Sĩ khí không ngừng dâng cao, các chiến sĩ hát vang hành khúc, trống trận nổi lên đùng đùng, phiên chủ khắp nơi dõi mắt tiễn đoàn quân hùng dũng hiên ngang ra khỏi cửa thành, xông pha hoang mạc, bắt đầu hành trình truy bắt gian nan đầy nguy hiểm. Bá tánh thường dân không biết chuyện thì còn tưởng là quân Bắc Yến đánh tới rồi, ai cũng thất kinh, đã sớm đóng gói tư trang có giá trị trong nhà, sẵn sàng theo loạn dân trốn tránh chiến tranh bất cứ lúc nào.
Sở Kiều biết, cũng không phải là nàng có mặt mũi lớn đến mức quân nhân Đại Hạ vừa nghe đã sợ mất mật. Tất cả chỉ vì ban đầu đế đô phát ra lệnh trợ vương thì cả hoàng triều không ai hưởng ứng, hôm nay nhìn thấy quân Bắc Yến không có lập tức điều quân thừa thắng xông lên, Triệu thị cũng vững vàng tại Vân Đô, Triệu Triệt ở lại thành Chân Hoàng cũng dần dần tụ tập quân binh dưới trướng của mình, cho nên đám thế gia này dĩ nhiên phải tìm đường lui cho bản thân. Mấy ngày trước, Mộc thị ở Lĩnh Nam, Gia Cát gia ở Hoa Tây cùng Ngụy thị cũng đều phái sứ giả mang số lượng lớn lương thảo cùng quân trang đến Vân Đô. Bọn họ đều biết, lúc này mà vẫn không hành động thì chính là kẻ ngu.
Cho nên, đám tướng quân của các đại phiên vương không dám trực tiếp xuất quân tấn công Bắc Yến đành rối rít chỉa mũi thương về phía nữ tử dám cả gan chạy khỏi tay Thất hoàng tử cùng Bát công chúa, giống như chỉ cần giết chết nàng thì quân Yến Bắc sẽ sụp đổ vậy. Ngay cả các phiên chủ ở Đông Nam không nhận được tin tức của đế quốc cũng thi nhau tham gia náo nhiệt để biểu lộ lòng trung, nhanh nhảu phái đông đảo binh lính nghiêm mật dò xét, tựa hồ như có đào sâu ba thước đất cùng phải bắt cho được người.
Cho nên, động tác nhằm để cho đế đô nhìn của đám phiên chủ ở Đông Nam đã mang đến phiền toái cực lớn cho Sở Kiều, bởi vì hiện tại nàng đang ở biên giới Đông Nam giáp với Biện Đường.
Chiến mã đã mệt đến sùi mọt mép, Sở Kiều bất đắc dĩ đành dừng lại cho ngựa uống nước nghỉ ngơi. Tuy không có khẩu vị nhưng nàng vẫn lấy một khối lương khô ra ăn để giữ sức. Lương khô khô cằn cộng thêm nước lã lạnh như băng vào bụng khiến dạ dày vô cùng không thoải mái. Hôm này đã là ngày thứ sáu, đi thêm hai ngày nữa nàng sẽ tiến vào cảnh nội Biện Đường. Trước đó, nàng còn phải vượt qua hai quản hạt đông đúc người, kế đó sẽ là cổng biên giới Bắc của Biện Đường, Bạch Chỉ Quan.
Trăm ngàn năm qua, Bạch Chỉ Quan chính là lá chắn quan trọng chống lại dị tộc phương Bắc, nơi này đã diễn qua không biết bao nhiêu trận đánh trọng đại, đề phòng nghiêm mật có thể so được với Bắc Yến Quan. Cho tới giờ Sở Kiều vẫn chưa nghĩ ra chiến lược để vượt qua nơi này. Sòn đang nghĩ trái lo phải thì xa xa đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa, nàng cả kinh, ngẩng đầu dõi mắt nhìn thì nhất thời thất sắc.
Bình luận