Chương 81: Thẳng hướng Biện Đường
Cả trăm dặm xung quanh cao nguyên hoang vắng không bóng người ở, chiến loạn giết chóc nhiều năm liên tục đã biến nơi này thành một mảnh đất khô cằn. Hễ mỗi lần nhìn thấy đại quân đi ngang qua, dân chúng đều chạy tứ tán tìm nơi an cư khác. Chẳng qua trong thời loạn thế như hiện tại thì đâu mới có thể là đào nguyên thế ngoại đích thực cơ chứ?
Mưa to ròng rã suốt cả một ngày không thôi, gió Bắc liên tục gào thét, xe ngựa đi đến một thôn trang hoang tàn. Sở Kiều tìm một gian nhà tương đối nguyên vẹn rồi mang Triệu Tung vẫn còn hôn mê vào trong, sau đó nhanh nhẹn quét dọn phòng, tìm kiếm cỏ khô gom củi nổi lửa, không tới nửa canh giờ trong phòng đã ấm hẳn lên. Có một điều không ai có thể ngờ chính là chỗ này cách nơi Triệu Dương và đại quân đóng quân hội chiến không hề xa. Hiển nhiên dân chúng nơi này đã bị đại quân dọa sợ chạy mất, bọn họ trừ lương thực cùng quần áo thì không mang theo gì khác, cho nên vật dụng trong nhà vẫn còn nguyên, trong lu nước thậm chí còn chứa đầy nước sạch, phòng củi còn chất đủ củi đốt qua mùa đông.
Sở Kiều bưng một bát nước nóng cùng lương khô đi tới bên cạnh Triệu Thuần đang co rút một mình trong góc đưa cho nàng. Thiếu nữ lá ngọc cành vàng khi xưa không ngẩng đầu cũng không ghét bỏ thức ăn đơn sơ này, chỉ trầm mặc nhận lấy, cúi đầu uống một hớp rồi an tĩnh không nói một lời. Suốt dọc đường Triệu Thuần vẫn mang bộ dáng này, ngoài dự tính của Sở Kiều, nàng không hề biểu lộ địch ý hay chút kháng cự nào mà chỉ một mực phục tùng. Mưa to, nàng xuống xe cùng Sở Kiều đẩy xe, không có củi khô thì cũng tắm nước lạnh gặm lương khô, thấy sông cạn thì sẽ xuống ngựa lội nước, gặp phải loạn dân cũng học theo Sở Kiều cầm chủy thủ lên, hai mắt lóe hung quang. Nhưng nàng lại cực kỳ ít lời, ngoại trừ với Triệu Tung, còn lại thì nàng hầu như không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì với bên ngoài.
Sở Kiều biết Triệu Thuần không hề cảm kích mình, cũng không phải vì quá sợ hãi mà trở nên khép kín. Trải qua nạn kiếp, thiếu nữ này tựa hồ như đã trưởng thành với một tốc độ kinh người, bất giác thay đổi rất nhiều. Sở Kiều thậm chí còn có chút lo lắng không rõ hiện giờ liệu nàng ấy có phải là vì quá đau đớn mà đang khép kín tự tìm diệt vong không nữa.
Sở Kiều bóp nát lương khô thả vào trong bát nước, đi tới bên cạnh Triệu Tung dùng hai ngón tay cạy miệng hắn ra rót thức ăn vào khiến hắn có chút cau mày. Không giống với Yến Tuân và Gia Cát Nguyệt, Triệu Tung có một khuôn mặt tròn trịa tươi sáng, lông mày thô rậm nhìn qua như một chú sư tử đang tức giận. Song chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, nam nhân trẻ tuổi vốn luôn phấn chấn tươi vui như ánh mặt trời này đã trở nên gầy trơ xương, sắc mặt tái nhợt như giấy, cằm lún phún râu.
Nhìn phía tay phải trống rỗng nhuốm máu của hắn, Sở Kiều khẽ quay đầu đi, không đành lòng nhìn tiếp.
"Ưm..." Một tiếng rên khẽ đột nhiên vang lên, nam nhân khẽ cau mày, thân thể gầy gò run run, trên mặt lộ vẻ thống khổ.
Sở Kiều khẩn trương nửa quỳ bên cạnh, kích động cầm tay hắn, thấp giọng gọi: "Thập tam? Thập tam?"
"Đồ... ngốc... Đừng... đi!" Tiếng nói ngắt quãng truyền ra từ trong miệng nam nhân, trên trán hắn hiện đầy gân xanh, mặt lộ vẻ thống khổ, giống như một dã thú đang bị giam cầm.
Bình luận