Chương 80: Hai bờ Thiên Nhai
Trên sườn Biệt Nhai thuộc Tây Mã Lương hướng về phía trấn Liễu Hà có một đội nhân mã khoảng trên vạn người đang lẳng lặng chờ đợi. Ánh trăng âm trầm chiếu xuống khiến không trung càng thêm tiêu điều. Đội người im lìm không một tiếng động chăm chú nhìn về con đường phía Đông, tựa hồ như đang đợi cái gì.
Vũ cô nương vừa tiến vào vào đại trướng thì mấy nam nhân bên trong liền lập tức đứng dậy. Nàng hơi cau mày nhưng vẫn trước trước sau như một bình tĩnh hỏi: "Có tin tức gì không?"
"Vẫn chưa." Một nam tử nho nhã mình mặc thanh sam, mặt mũi hơi gầy gò vàng vọt, đứng dậy nói: "Cô nương không cần phải lo lắng, nếu Ô tiên sinh đã bảo chúng ta chờ ở đây thì hẳn sẽ không có vấn đề gì."
"Ta không phải lo lắng có phục binh." Sắc mặt nữ tử hơi tái, hốc mắt thâm quầng chứng tỏ đã một thời gian không ngủ ngon, nàng vừa xoa huyệt thái dương vừa ngồi xuống ở một góc bên trái, trầm giọng nói: "Trong vòng ba mươi dặm quanh đây đều có thám báo thám mã của chúng ta, không phải sợ. Nhưng ta lo lắng cho thương thế của thiếu chủ, cũng may Ô tiên sinh tới kịp lúc, bằng không thật không biết bọn lang băm kia có làm được trò trống gì không nữa."
Nghe tới đây mặt tất cả đều như bị bao phủ bởi mây đen. Yến Tuân bị trọng thương như vẫn khăng khăng không chịu rời khỏi Tây Mã Lương. Đoàn người đã đi được một đoạn, nhưng hắn vừa tỉnh lại liền lên ngựa phóng trở về. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy chủ tử cố chấp cùng tùy hứng như vậy. Hiện tại không ai không thấy thấp thỏm trong bụng, thậm chí cũng không có tâm trạng nói chuyện.
Vũ cô nương thở dài một tiếng, nói với nam tử vận thanh sam: "Lỗ Nhu, tiên sinh mang đến bao nhiêu người? Đều đã an bài thỏa đáng ?"
"Ta mang đến ba nghìn quân tiếp ứng, thật ra thì hiện giờ chúng ta đã tiến vào quản hạt của Bắc Yến. Chốt phòng thủ trấn Liễu Hà ở phía trước là do Mạnh tiên sinh thuộc nhánh Tây Nam của Đại Đồng Hành chịu trách nhiệm."
Vũ cô nương nhăn trán, nghi ngờ hỏi: "Mạnh tiên sinh không phải đang canh giữ tư phủ của quận trưởng sao? Từ khi nào chuyển thành trấn ở chốt phòng thủ rồi?"
Lỗ Nhu cười nói: "Liễu Hà là trấn nhỏ nên khó trách cô nương không biết. Tổng trưởng do thành Chân Hoàng phái tới Bắc Yến là một kẻ lòng tham không đáy, vừa nhậm chức đã bắt đầu mua quan bán tước, hội thủ (người đứng đầu hội) đã bỏ ra một số tiền lớn để mua gần hết vị trí quan chức của các trấn huyện dọc đường rồi cài người của mình vào."
Vũ cô nương gật đầu, từ tốn nói: "Hội thủ suy nghĩ cẩn thận, kế hoạch rất chu toàn."
"Cô nương."
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Vũ cô nương vội vàng tiến đến kéo rèm ra, Thương Biên nhảy xuống ngựa, thở dốc nói: "Tiên sinh bảo chúng chờ yên tại chỗ, chờ người cùng điện hạ trở lại."
Vũ cô nương nhướng mày, rốt cuộc đành phải gật đầu, nói: "Ngươi mang hai trăm người quay lại, xảy ra chuyện thì phải cấp tốc trở về báo tin."
Bình luận