Chương 74: Bắc Yến độc lập
Ngày 9 tháng 5 năm 773 lịch Bạch Thương, Hoàng hậu mất, vạn dân đau buồn cả nước để tang. Ngày 16 tháng 5, đoàn xe đưa linh cữu Hoàng hậu đến hoàng lăng kéo dài hơn mười dặm, Tây Hoài vương để tang dẫn đầu đoàn đưa tang đi thẳng một đường đến lăng tẩm của hoàng gia ở núi Cửu Ân.
Lịch sử ghi chép về Hoàng hậu Mục Hợp Na Vân chỉ có vài dòng, khi còn sống nàng nhìn như vinh hiển đầy ân sủng, nhưng khi qua đời lại không hề có phong hào, nguyên nhân chết cũng không được ghi rõ. Cái chết của Hoàng hậu đã đánh dấu Mục Hợp thị chân chính hoàn toàn rời khỏi võ đài lịch sử. Bảy đại thế gia trong viện trưởng lão chỉ còn lại sáu, Mục Hợp thị rơi đài đã để trống một vị trí, nhiều gia tộc lớn đã sớm thèm thuồng mơ ước chỗ ngồi kia từ lâu, sau khi Mục Hợp Na Vân mất càng thêm lộ liễu tỏ ý.
Ngày đưa tang Hoàng hậu, Sở Kiều đứng trên lầu nhỏ góc Tây Nam hoàng cung nhìn phía chân trời giăng đầy lụa trắng, từng dải lụa bay bay che kín bầu trời, quang cảnh thật giống mộng cảnh phồn hoa. Yến Tuân đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn không ra tâm tình. Nhưng sau khi Yến Tuân xoay người rời đi, Sở Kiều chú ý thấy lan can nơi hắn vừa nắm hằn rõ năm dấu tay.
Bọn họ sao có thể quên đội quân đầu tiên tiến vào Bắc Yến chính là binh lực của Mục Hợp thị, bọn họ sao có thể quên bên bờ sông lạnh lẽo, Yến Hồng Tiêu bị nhục nhã đến không cam lòng nhắm mắt.
Người nắm quyền cuối cùng của Mục Hợp thị chết, huyết hải thâm cừu giữa Bắc Yến và Mục Hợp thị rốt cuộc đã kết thúc trong thảm máu tanh nồng.
Trên đường trở về Oanh Ca viện, Sở Kiều ngoài ý muốn nhìn thấy Thất hoàng tử Triệu Triệt. Vị hoàng tử trẻ tuổi một thân áo bào xanh nhạt, đai lưng cùng màu, nhìn qua như tiệp một màu với cả hoàng cung ngày hôm nay.
Triệu Triệt bình tĩnh đứng trong ngôi đình trên một ngọn đồi thấp, bầu trời đầy mưa bụi khiến người khác không nhìn vẻ mặt hắn. Sở Kiều khẽ nghiêng dù, hạt mưa thấm ướt giày cùng mép váy của nàng.
Triệu Triệt đang ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la ở phía Tây. Sở Kiều biết hướng đó có cao nguyên mênh mông cùng khoảng trời chim sải mỏi cánh, tương truyền tổ tiên hoàng thất Đại Hạ chính là đến từ đó, họ đã thúc ngựa vung kiếm, dùng máu tươi cùng lòng tin của chính mình mở mang quốc thổ rộng lớn này. Tin chắc sau khi chết, linh hồn của họ đều rời bỏ mảnh đất nhuộm đỏ máu này mà quay lại cố hương an nghỉ.
Hoàng lăng của Đại Hạ cũng được đặt dưới chân núi Cửu Ân ở Tây Bắc, dân chúng nhiều đời tương truyền rằng trên núi có thần miếu khổng lồ luôn sáng ánh đèn, vạn năm không tắt.
Mưa phùn bị gió tạt lên chiếc dù bằng giấy dầu, bóng dáng thiếu nữ thấp thoáng trong màn mưa, vạt váy lẳng lặng bay bay.
Để hạn chế Mục Hợp thị, Thất hoàng tử Triệu Triệt sau khi chào đời đã bị ôm đến cho nữ nhi của đại học sĩ Văn Hoa các là Nguyên phi nương nương nuôi dưỡng, Nguyên phi là vị phi tử tương đối được sủng ái trong đời hoàng đế Đại Hạ, thân phận khá đặc thù. Nàng và Nguyên đại học sĩ vốn đến từ Biện Đường, được sinh ra ở vùng sông nước Đông Nam, mặc dù không có gia thế hiển hách nhưng rất được hoàng đế sủng ái, suốt mười bảy năm không suy giảm. Nhưng khi Triệu Triệt mười bảy tuổi, Nguyên phi lại ở trước mặt đông đảo cung nhân thị nữ nhảy xuống hồ tự vẫn.
Bình luận