Chương 73: Hoàng hậu tạ thế
Sở Kiều đợi một hồi vẫn không thấy Yến Tuân trở lại thì không khỏi có chút sốt ruột. Lát sau A Tinh vén rèm xe lên thông báo Yến Tuân đã lên xa giá của Lý thái tử, muốn Sở Kiều không cần chờ, tự mình đi trước.
Mùa xuân cao nguyên luôn đến muộn hơn những nơi khác, hiện giờ Biện Đường và Hoài Tống đã sớm vào hè nhưng quốc thổ Đại Hạ vẫn chỉ vừa lập xuân, thỉnh thoảng vẫn có gió lạnh như băng thổi qua. Xa gia đến Ngọc Hoa môn đều không thể tiếp tục đi nữa, Sở Kiều xuống xe đi theo cung nhân dẫn đường, băng qua hành lang một đường tiến về phía tiền điện.
Có lẽ thời gian vẫn còn sớm nên cung Thịnh Kim vô cùng an tĩnh, bầu trời xanh lam thi thoảng có cánh chim trắng xẹt qua, gió lạnh thổi tung tay áo bay bồng bềnh như cánh bướm.
"Bạch công công!" Một tiểu thái giám đột nhiên chạy đến từ hướng Hương Chương điện, hổn hển nói với lão công công niên kỷ đã cao: "Bạch công công, Tần thục nghi ở thục nghi cục chết rồi!"
"Cái gì?" Bạch công công sửng sốt, nhất thời đánh rơi phất trần trong tay xuống đất, lắp bắp: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Người ở thục nghi cục nói là sau khi ăn mứt táo thiện phòng dâng lên liền đột nhiên phát bệnh, người của viện nội vụ đã tiến cung tra xét rồi."
"Tại sao lại có thể như vậy?" Lão công công cau mày.
Lão công công vừa xoay đầu định nói với Sở Kiều thì nàng đã lên tiếng trước: "Công công bận bịu nhiều việc, ta biết đường tới tiền viện nên có thể tự đi được."
"Đa tạ Sở phương nghi." Lão công công hành lễ.
Tiểu thái giám thúc giục, "Chúng ta mau đi."
Sở Kiều là nữ quan tứ phẩm, quan hiệu là phương nghi, nàng sống trong cung nhiều năm nên sớm đã quen thuộc với các nương nương công công. Nói đúng ra, đương kim hoàng đế không phải là người háo sắc, trong cung từ trước đến giờ không có nữ nhân được đặc biệt sủng ái hay bị vắng vẻ ghẻ lạnh. Nàng mơ hồ nhớ được Tần thục nghi của thục nghi cục kia tên là Uyển Uyển, bình thường không có gì nổi trội giữa hơn tám mươi thục nghi hát hay múa giỏi của thục nghi cục, từ trước đến nay là người trầm lặng an tĩnh nhất, còn thường xuyên đến chỗ thượng nghi phường của nàng lấy sách đọc. Nhưng không ngờ người không đến xỉa tới đấu tranh trong cung cũng trốn không thoát họa sát thân.
Sở Kiều không suy nghĩ nhiều nữa, xuyên qua Hương Chương điện chính là hồ Bát Cừ, hai bờ hồ trồng kín liễu xanh rũ cành, gió nhẹ phây phất tại thành từng gợn sóng trên mặt hồ. Sở Kiều đứng trên cầu Bát Cừ, gió thổi vạt áo nàng bay bồng bềnh, không khỏi sinh ra chút trống trải trong lòng.
Băng qua Vinh Hoa các, xa hơn nửa là phúc môn* của tiền điện. Nàng chọn đi đường tắt, con đường này trước giờ ít người qua lại nên tương đối an tĩnh. Hình ảnh thiếu nữ áo trắng tóc đen đi giữa khung cảnh hai bên hành lang ngói vàng, giả sơn cùng nước xanh một bên, trăm hoa đua nở vô cùng thanh nhã.
*Phúc môn (kiểu như cửa ngoài của gian nhà chính)
Ngay lúc này, một tiếng kêu thê lương đột nhiên truyền đến, nhất thời làm rối loạn bước chân của Sở Kiều. Nàng dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy một con đại điêu trắng như tuyết rơi bịch xuống trên mặt đất, ngực bị tên nhọn xuyên thủng, đầm đìa máu tươi.
Bình luận