Chương 72: Nhu tình thiết cốt*
*Nhu tình cứng rắn như thép
Gió tiêu điều thổi qua cánh rừng rập rạp để lại âm thanh như tiếng dã thú trầm thấp thở dốc. Trước bình minh trời lại bắt đầu mưa xối xả, mặt đất đầy nước bùn. Sở Kiều nửa quỳ trên cỏ, ánh mắt sắc bén như mắt sói xuyên qua cánh rừng rậm nhìn thẳng về phía trước.
Một đội ngũ khoảng hơn trăm người đang cẩn thận nhích lại gần. Tất cả đều mặc y phục đen che kín mặt, trường đao rời vỏ, mỗi bước đi đều cẩn thận nhìn quanh, dẫn đường phía trước là bốn con chó săn to lớn, chậm rãi tiến dần đến chỗ thiếu nữ đang ẩn mình.
Hiện tại đã không còn thời gian suy tính làm thế nào ẩn úp nữa rồi, Sở Kiều thu liễm toàn bộ suy nghĩ, lẳng lặng giấu mình đợi chờ nguy cơ đến.
Đám chó săn đột nhiên sủa to, đám người nhất thời dừng chân, sau đó liền lập tức chỉnh tề chạy như điên về phía Sở Kiều. Thiếu nữ rút trường kiếm Phá Nguyệt ra, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lóng lánh phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt nhưng kiên cường của nàng.
"Lên!" Một tiếng quát khẽ vang lên.
Đám hắc y nhân đồng loạt tiến lên, đao phong lạnh lùng xét nát màn đêm. Kiếm quang trong trẻo của Sở Kiều như cắt gió, hai cái đầu bay lên trời, thân thủ nàng linh hoạt nhìn qua như bóng chim diều hâu vồ mồi, nhìn không chút nào giống người đang bị thương. Thiếu nữ chậm rãi thu kiếm, hai cỗ thi thể không đầu sau lưng ngã oạch trong nước bùn, máu nhiễm đỏ giày nàng.
Tung người, phi đao, chém xuống, thu thế, không hề phô trương cũng không có động tác dư thừa, cước bộ linh hoạt, đều là một chiêu chí mạng. Một tiếng sét thật lớn vang lên, lúc tia chớp rọi sáng khuôn mặt tái nhợt nhưng kiên cường của thiếu nữ, không ai là không chùn bước. Bọn thích khách quen giết người chưa bao giờ e ngại nhưng giờ này lại sợ hãi khi đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo cùng quyết tuyệt của thiếu nữ.
Chỉ do dự trong nháy mắt, đầu lĩnh thích khách lập tức khẽ quát một tiếng, gần trăm gã thích khách cầm đao vọt tới, ánh mắt vô cùng hung hãn.
Sấm chớp giật cuồn cuộn, mưa to tầm tã, hơn trăm gã thích khách chân dẫm lên nước bùn lẫn máu ào ào lao lên bao vây lấy thiếu nữ. Không có tiếng thét ầm ĩ, không có tiếng chém giết, hết thảy đều bị tiếng mưa lấn áp, song trong màn mưa lạnh như băng là vô số thân ảnh hỗn loạn không ngừng múa bay, máu tươi phun tới tấp lên thân cây cùng tứ chi gãy lìa. Nhiều năm rèn luyện đã kiến thân thể thiếu nữ uyển chuyển như du long, tuy ở thế hạ phong nhưng vẫn không hề khuất phục.
Bọn thích khách tim đập loạn, nhiệt huyết sôi trào đồng loạt vung đao quét kiếm. Sau một đợt công kích, tất cả đều lùi lại vây thành một vòng tròn, hai mắt như chim ưng nhìn chằm chằm thiếu nữ đang giữ yên tư thế chuẩn bị đánh trả. Gã đầu lĩnh phất tay ra hiệu, đám thích khách liền rối rít đưa tay sờ phía sau eo. Ở đó là một thanh đoản thương ánh bạc dài khoảng nửa thước.
"Giết!" Thích khách đầu lĩnh bỗng nhiên khẽ quát một tiếng.
Hơn trăm người đồng thời xuất thủ, vô số đoản thương từ bốn phương tám hướng lao về phía Sở Kiều, để lại giữa không trung một tia sáng bạc. Gió lạnh rền vang, mưa rơi xối cả, cho dù thiếu nữ có ba đầu sáu tay cũng không thể thoát được một phen này.
Bình luận