Chương 71: Ám sát khó khăn
Bình minh vẫn chưa đến, bóng tối vẫn còn bao phủ cả vùng, mặt hồ phản xạ vài tia sáng mờ mờ, hai bờ sang vang lên tiếng bước chân rầm rập như oan hồn đòi mạng. Sở Kiều vai nhuốm máu, hai môi xanh trắng, vừa chống trả vừa chạy trốn đã tiêu hao rất nhiều thể lực của nàng. Nhưng một khi nhận thấy hơi thở của địch, nàng liền dùng ý chí cực mạnh đứng dậy, nheo hai mắt sắc bén tùy thời ứng biến.
Tiếng bước chân khẽ khàng đạp trên thảm cỏ non trên mặt đất, một đội ngũ khoảng hai mươi người công thêm bốn con chó dữ được dẫn đầu bởi một gã dày dặn kinh nghiệm trong việc lần theo dấu vết cùng dã chiến trong rừng rậm. Nhìn thấy cái chết thảm của đồng bạn đã làm cho bọn chúng hiểu người mình muốn ám sát không phải là dê chờ làm thịt, vì vậy càng thêm cẩn thận dè chừng. Một nhóm hai mươi người bước đi không phát ra một tiếng động, ngay cả bốn con chó săn cũng biết điều ngừng thở, chậm rãi đi về phía trước.
Ánh trăng thê lương khiến bóng đêm càng thêm tiêu điều, Sở Kiều vẫn mang sắc mặt tĩnh táo, thân là đặc công chỉ huy cấp cao của cục an toàn quốc gia, khả năng trấn định trong thời điểm nguy hiểm chính là điều kiện tiên quyết. Có thể nhiều năm giữ vững chiến tích không phải là tình cở, tuy năng lực tác chiến của Sở Kiều không thiên về hành động nhưng tâm trí mẫn duệ cùng khả năng ứng biến tuyệt luân đã khiến nàng trở thành một trong những nhân tài kiệt xuất trong đơn vị, bảo đạm vị thế tuyệt đối của nàng trên chiến trường.
Đám người chậm rãi tiến lại gần, đàn chó săn đột nhiên chạy về bên trái sủa điên cuồng. Đám thích khách áo đen mừng rỡ, một gã lạnh lùng nói: "Mau! Mục tiêu ở hướng đó!"
Hơn hai mươi gã nhanh chóng xẹt qua trước mặt Sở Kiều đang ẩn trong một lùm cây, nàng siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu rồi lặng lặng đi ra theo sau đuôi địch. Tất cả đang hết sức chăm chú ngó chừng đàn chó săn phía trước, tiếng chó sủa vang lên lấn áp những âm thanh khác khiến bọn chúng không thể nhận ra sát tinh đòi mạng đang tiến lại gần.
Sở Kiều cầm chủy thủ áp sát gã thích khách đi sau cùng, một tay bịt chặt miệng, tay còn lại thuận thế chính sác lướt chủy thủ ngang động mạch chủ ở cổ. Máu tươi không tiếng động bắn ra, gã thích khách giãy dụa hai cái rồi đứt hơi, không kịp đánh trả.
Đám người còn lại tiến về phía trước với tốc độ cực nhanh, không một ai lưu ý đến phía sau. Sở Kiều nhanh chóng mặc y phục của gã thích khách vừa chết vào, dùng mũ đen che kính đầu, sau đó nghiễm nhiên trở thành một thành viên trong đám thích khách. Giữa đêm tối mịt mù như hiện tại, không ai có thể phát hiện ra thành viên đội ngũ đã thay đổi.
Sở Kiều xem lẫn vào trong đám người, thừa dịp đàn chó săn cất tiếng sủa lớn lập tức ra tay cho hai gã thích khách khác quy thiên. Lúc này đàn chó đã ngừng lại, không ngừng đánh hơi quanh một gốc cây, đầu lĩnh thích khách cẩn thận lui về phía sau, trầm giọng nói: "Mục tiêu ở trên cây, đốt đuốc!"
Đuốc được đốt lên sáng ngời, cả bọn rút đồng loạt cung tên ra lẳng lặng chờ thời cơ chuẩn bị bắn, gã đầu lĩnh cao giọng quát lên: "Người phía trên mau đầu hàng, các ngươi trốn không thoát đâu!"
Bình luận