Chương 70: Xuống tay nhanh gọn
Mặc dù Sở Kiều đã sớm quen thuộc với việc hành quân vượt rừng băng núi, nhưng mỗi lần ngước mắt lên đều vẫn có thể nhìn thấy một đám đông kẻ địch cầm đuốt truy bắt như oan hồn đòi mạng, khiến cho hai người không chút thời gian nghỉ ngơi cùng lựa chọn phương hướng mà chỉ có thể chạy sâu vào trong cánh rừng rậm rạp. Đến khi bỏ rơi được đám người kia thì sắc trời đã trở nên tối mịt, mà bọn họ cũng bị lạc đường, không cách nào tìm ra hướng về thành.
Gió đêm lạnh lẽo, trận mưa nhỏ trước nửa đêm đã khiến nhiệt độ giảm xuống một cách cấp tốc. Sở Kiều và Lý Sách thậm chí cũng không dám đốt lửa để đề phòng bị người phát hiện, chỉ có thể ẩn mình trong một bụi rậm ẩm thấp.
Sở Kiều ngồi bệt xuống đất, xương cốt toàn thân rã rời, trên người chi chít vết thương không ngừng rỉ máu, đau đớn không thể tả. Bả vai bị tên cắm sâu vào, chỉ cần cử động hơi mạnh sẽ đau đến tê tâm liệt phế, mất máu quá nhiều khiến cả người nàng như vô lực, chỉ muốn ngã xuống mà ngủ. Nhưng nhiều năm khổ luyện cùng kinh nghiệm đã dạy cho nàng biết, hiện tại là thời điểm chạy trốn tốt nhất, nếu bây giờ nằm xuống thì sẽ không có cơ hội tỉnh lại.
"Kiều Kiều?"
Bên tai vang lên tiếng của Lý Sách, trên vai chợt có một ngoại bào khoác lên, Sở Kiều nhướng mày, ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang đứng ở bên cạnh, vẫn như cũ cười híp mắt nói: "Áo của ta khô rồi."
Y phục Lý Sách đã không còn mùi thơm, hơn nửa ngày ngâm ở dưới sông cộng thêm chạy trốn trong rừng khiến nó trở thành một khối vải rách nhăm nhúm đầy vết máu khô không rõ là máu của hắn hay là của sát thủ.
Sở Kiều khẽ động thân, đầu vai lập tức rỉ máu, Lý Sách cả kinh, khuôn mặt tái nhợt chợt tắt nụ cười, luống cuống đưa tay bịt vết thương, sốt ruột nói: "Lại chảy máu, làm sao bây giờ?"
"Không việc gì." Sở Kiều cau mày, xé một góc áo băng bó qua loa rồi trần giọng nói: "Ngươi ngồi xuống trước đã."
"Hả?" Lý Sách mở to hai mắt, khó hiểu hỏi lại.
"Ngồi xuống trước!" Sở Kiều không nhịn được nhíu mày, giọng nói có chút suy yếu nhưng vẫn khí thế mười phần, "Chúng ta không có nhiều thời gian, phải tranh thủ nghỉ ngơi."
"Ờ." Lý sách thành thực ngồi xuống, suy nghĩ một chút rồi đột nhiên hỏi: "Kiều Kiều, nàng có biết đám người kia là ai không?"
"Nếu ngươi có tinh thần như vậy thì chạy bộ mấy vòng đi, còn dám ầm ĩ quấy rầy ta nghỉ ngơi thì ta sẽ giết ngươi trước, tránh cho ngươi lát nữa làm vướng chân ta."
Vị thái tử Biện Đường lập tức câm như hến, rụt cổ lại ngồi yên một chỗ nhưng hai mắt vẫn không an phận nhìn loạn.
Dĩ nhiên Sở Kiều cũng muốn biết thích khách là ai, nhưng phạm vi mục tiêu quá rộng khiến nàng nhất thời chưa nắm được đầu mối.
Nếu Lý Sách bị ám sát mà chết ở bên ngoài thành Chân Hoàng, Biện Đường nhất định sẽ làm khó dễ, khi đó chiến sự giữa Đại Hạ và Biện Đường là chuyện không thể tránh né. Hai đại quốc khai chiến, nước được lợi nhất chính là Hoài Tống luôn an phận ở duyên hải phía Đông và Khuyển Nhung ở biên cương Tây Bắc. Nhất là Hoài Tống với nền kinh tế phồn vinh cùng sản lượng lương thực dồi dào nhất thời sẽ trở thành đối tượng mượn sức trước tiên của hai nước, khi đó Hoài Tống cũng sẽ nhân chiến sự này mà phất lên, trở thành nước có địa vị chiến lược.
Bình luận