🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 69: Gặp nạn tại trường săn

Cùng lúc đó, trên đường Càn Nguyên của thành Chân Hoàng là phủ đệ nguy nga của Gia Cát gia, có tiếng kêu trầm thấp không cam lòng vang lên. Mấy viên y quan râu tóc hoa râm đang rung rẩy quỳ trên mặt đất, mặt mũi tái xanh.

"Tứ thiếu gia." Tiểu nha hoàn Hoàn Nhi sắc mặt trắng bệch, dải lụa trắng trên tay chỉ một thoáng đã ướt đẫm máu. Nàng quỳ trên mặt đất, trán rịn mồ hôi lạnh, nước mắt cũng chảy đầy mặt, run rẩy nói: "Thiếu gia, xin để cho y quan xem một chút đi."

Gia Cát Nguyệt một thân lục bào vấy đầy máu tươi, cánh tay có một vết thương thật to, máu tươi không ngừng bắn ra nhưng hắn như không hề phát hiện, tay vẫn nắm chặt roi sắt, nhìn chằm chằm con vật trong lồng tre.

Trong lồng là một mãnh hổ trưởng thành, cái đuôi dũng mãnh, nanh vuốt sắc bén, da lông rách nát đầy máu. Con vật đưa hai mắt đầy vẻ oán độc nhìn nam nhân, mặc dù bị đánh thương tích nghiêm trọng nhưng nó hoàn toàn không có nửa điểm sợ hãi cùng vẻ cầu xin tha thứ.

Mãnh hổ được Đại Dục dâng tặng nửa tháng trước hôm nay đã không còn hình dáng nguyên vẹn.

"Lão gia tới."

Không rõ là ai hô lên một tiếng, trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh. Gia Cát Mục Thanh chậm rãi bước vào phòng, triều phục xanh thẫm còn chưa kịp thay ra. Ông ta nhìn thoáng qua căn phòng hỗn độn, khẽ chau mày lại, cuối cùng phất tay nói: "Đều đi xuống đi."

Tất cả mọi người như được đại xá, rối rít không ngừng lui ra, Hoàn Nhi vừa khóc vừa cố gắng băng bó cánh tay cho Gia Cát Nguyệt, sau đó vừa chùi nước mắt vừa lui ra khỏi phòng.

Cửa gian phòng từ từ được người bên ngoài đóng kín lại, Gia Cát Nguyệt mặt không đổi sắc vẫn cố chấp đứng ở tại chỗ, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm lồng tre, lẳng lặng không nói tiếng nào.

"Ngươi không phục?"

Gia Cát Mục Thanh đột nhiên trầm giọng lên tiếng hỏi, thân thể Gia Cát Nguyệt thẳng tắp, thật lâu vẫn không nói gì.

"Tứ Nhi, mấy năm này Gia Nhạc tiên sinh đã dạy ngươi cái gì?"

Gia Cát Nguyệt trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc trầm giọng đáp: "Đạo bày binh, đạo xử sự, đạo làm quan."

"Còn may." Gia Cát Mục Thanh gật đầu, chậm rãi nói: "May mà hắn không có nhất thời cao hứng dạy cho ngươi đạo làm vua."

"Phụ thân?" Gia Cát Nguyệt chợt ngẩng đầu lên, trong giọng nói có chút kinh hoảng.

"Tứ Nhi, trong đông đảo hài tử của vi phụ, ngươi là người trầm ổn nhất, làm việc cũng rất cẩn thận. Nhưng khuyết điểm của ngươi là quá cố chấp. Còn nhớ lúc ngươi còn nhỏ, lúc Lão Ba Đồ đến tham kiến hoàng thượng có mang theo một con chó ngao lớn, ngươi vừa nhìn đã thích, nghĩ đủ phương pháp có được nó. Sau đó ngươi mất hai tháng thuần phục đại ngao, bị vô số thương tích nhưng vẫn mặt dầy cùng ăn cùng ngủ với nó. Vừa đấm vừa xoa cuối cùng thật vất vả mới thuần thục được nhưng ngay sau đó ngươi lại gọi hạ nhân giết chết nó. Lúc ấy vi phụ có hỏi ngươi tại sao, ngươi đã trả lời thế nào?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...