Chương 64: Kẻ ác cúi đầu
Đêm đã rất khuya nhưng cung Thịnh Kim vẫn chìm trong tiếng đàn sáo réo rắt, vần trăng trong trẻo trên cao tỏa ra ánh sáng lạnh lùng thê lương. Thành Chân Hoàng không có lệnh cấm đi đêm nhưng quảng trường Tử Vi chính là khu vực kề cận hoàng cung, luôn được canh phòng cẩn mật nên thường ngày đã vô cùng tĩnh mịch, rất ít người qua lại, đừng nói chi là vào canh giờ này. Người có thể đi lại ở đây vào lúc này tự nhiên không phải người bình thường.
Hơn một trăm kỵ binh trước sau dàn thành trận hình thoi, trên con đường dài yên tĩnh chỉ nghe được tiếng vó ngựa lộp cộp, tiếng động giữa đêm khuya càng thêm rõ ràng. Kỵ binh khoác áo giáp lạnh tanh đi được một thời gian khoảng nửa nén hương nhưng không dùng đường chính mà rẽ sang đi dọc theo tường thành.
Đi giữa đám kỵ binh đông đảo là hai vệ binh tay giương cao lá chắn, trước sau có đèn lồng chiếu sáng rực, bố trí như thế vừa nhìn liền biết đội ngũ đang bảo vệ một nhân vật quan trọng.
Hàng tiền phong vũ trang kỹ càng, chiến đao trường mâu cùng khiên sắt đầy đủ, công thủ đều tiện. Mỗi bên trái phải là khoảng hai mươi kỵ binh giống như hai bức tường bảo vệ đội ngũ trung tâm, ai cũng lăm lăm chiến đao trong tay, khôi giáp nặng nề dày cộm. Giáp sắt phản chiếu ánh trăng lóe lên ánh sáng màu bạc, vừa nhìn là biết được đúc bằng thép từ Tây Vực, chỉ cần không phải là đại nỏ khổng lồ thì không đao kiếm hay cung tên bình thường có thể làm nó suy suyển.
Đề phòng nghiêm mật như vậy cơ hồ có thể gọi là giọt nước cũng không lọt. Kể từ khi Mục Hợp Tây Phong của Mục Hợp thị chết một cách thần bí, các quý tộc trong kinh đều luôn cảm thấy bất an sợ hãi. Sau khi Ngụy Thư Du vinh quang leo lên vị trí ngự tiền đái đao vệ binh, tựa hồ như càng thêm quý trọng cái mạng nhỏ của mình.
Gió lạnh sắc như đao, tuyết đọng trên mặt đất bay mịt mù khiến không gian càng thêm xơ xác tiêu điều.
"Công tử." Một gã gia nô thục ngựa tiến lên, trầm giọng nói với Ngụy Thư Du: "Đi nữa về phía trước chính là phía Bắc của Nguyên An môn, chúng ta lặng lẽ đi vào sẽ không bị gia chủ phát hiện. Thái công công đã chờ sẵn tại trước cửa cung, chỉ cần đưa tấu chương lên, Yến thế tử và tiểu cô nương kia nhất định chạy không thoát."
Ngụy Thư Du lạnh lùng gật đầu, ánh mắt hung ác như sói, tàn nhẫn khát máu, khóe miệng lộ một nụ cười âm trầm cùng kiêu ngạo.
Mây dần dần giăng kín bầu trời, che khuất trăng sao. Một nam tử toàn thân y phục dạ hành đứng lẫn trong bóng tối, khẽ nheo hai mắt lại. Gió lạnh quét qua thân ảnh thon dài đang đứng trên cao càng làm nổi bật vẻ cao ngạo sắc bén của hắn. Hai bên nam tử là khoảng ba mươi thủ vệ áo đen, hoặc ngồi xổm hoặc núp trong bóng tối đen kịt, yên lặng chờ thời cơ.
Đột nhiên, hướng hoàng cung trỗi lên tiếng nhạc trống vang rền, nam tử biết thời cơ đã đến. Các nhạc sư đã bắt đầu hành động yểm trợ, bọn họ chỉ có thời gian một nén nhang.
Một tiếng rít chói tai chợt phá vỡ sự tĩnh lặng trong đêm, chiến mã kinh hoàng cuống cuồng dậm vó. Binh tướng Ngụy phiệt nhất thời hoảng hốt, bối rối ngẩng đầu nhìn quanh hai bên đường tối đen. Ngay lúc đó, từ hai bên tường cao xuất hiện ba mươi chiếc nỏ liên tục bắn ra những mũi tên sắc nhọn, chỉ bắn ngựa chứ không bắn người.
Bình luận