Chương 62: Thẳng tay đánh Thái tử
"Bây giờ ngươi ra khỏi đại doanh chính là tự tìm đường chết." Thiếu nữ lạnh nhạt nói, ung dung ngồi trong đại trướng kiêu kỵ binh, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, không có nửa điểm kinh hoàng.
Triệu Triệt đã mặc xong áo giáp, nếu không chuyện đang gấp thì hắn thật sự muốn nghiêm trị nữ nhân ghê tởm không biết tôn ti đổi khách làm chủ này một chút. Nhưng động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn, cho thấy tình hình càng thêm khẩn cấp. Tuy hắn không có tình cảm với Mục Hợp thị, thậm chí chán ghét bọn họ, nhưng hiện tại vận mệnh của hắn đã bị gắn chặt với Mục Hợp thị, môi hở răng lạnh, hắn không thể không quản.
"Chờ ta trở lại sẽ thu thập ngươi sau." Triệu Triệt lạnh lùng nhìn thiếu nữ một cái, tay đặt lên chuôi kiếm, quay sang nói với phó tướng Trình Dục: "Chỉnh đốn binh mã, đi theo ta."
Một tiếng *bốp* giòn tan vang lên, Triệu Triệt linh hoạt nghiêng đầu né tránh, chỉ thấy một luồng sáng trắng đánh tới, nện mạnh lên cột gỗ phía sau, lực đạo rất lớn nên lưu lại dấu vết thật sâu.
Thân binh của Triệu Triệt kinh hãi, lớn tiếng kêu lên: "Thích khách lớn mật! Người đâu, bảo vệ điện hạ!"
Binh sĩ bên ngoài lập tức vọt vào, chiến đao phản chiếu ánh nến tỏa ra tia sáng rét lạnh, khiến mắt người ê ẩm.
Triệu Triệt cau mày, đôi mày kiếm vừa đen vừa rậm khẽ nhướng lên, trầm giọng nói: "Ngươi thật to gan."
Sở Kiều nghiêng đầu, quét mắt nhìn chằm chằm đám binh lính đứng đầy phòng, sau đó lại nhìn sang Triệu Triệt, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, rất tự nhiên đứng dậy đi đến góc trướng nhặt một nén bạc lên, thổi thổi tro bụi bám trên khối bạc rồi nhướng nhướng mày tỏ ý 'Cái này cũng được coi là ám khí?'
Triệu Triệt đột nhiên có chút lúng túng, khẽ quát với đám binh lính: "Đều ra ngoài đi."
Đám người trong thoáng chốc đều lui ra nhanh như thủy triều rút. Sở Kiều ngẩng đầu nhìn thân ảnh cao lớn của Triệu Triệt, nghiêm mặt nói: "Lời ta vừa nói ngươi nghe không rõ hay sao?"
Triệu Triệt lạnh lùng khẽ hừ một tiếng, "Quân doanh là trọng địa. Một nữ nhân như ngươi thì có thể biết gì. Tránh ra!"
Hắn vừa dứt lời thì chỉ thấy thân ảnh nhanh như báo của thiếu nữ đột nhiên nhảy đến chỗ hắn, trước khi mọi người kịp phản ứng từ một tay nàng đã giữa chặt cổ họng Triệu Triệt. Thân thủ nhanh như thế, không ai sẽ hoài nghi liệu nàng có lực đạo cắt đứt cổ người khác hay không.
Sở Kiều nở nụ cười xán lạn, "Ngươi là cấp trên của ta, cho nên ta sẽ không dùng chủy thủ, dùng tay là đủ."
"Ngươi có biết mình đang làm gì không?" Triệu Triệt lạnh lùng nói, cơ hồ là đang nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.
"Dĩ nhiên biết." Sở Kiều cười một tiếng, "Ta đang cứu ngươi."
"Cứu ta?"
"Đúng." Thiếu nữ ngẩng đầu lên, hai mắt ngời sáng, khóe miệng lộ ra một nụ cười tự tin, "Nếu bây giờ ngươi ra khỏi cửa doanh trại, phải chết là điều không thể nghi ngờ. Không những thế, tất cả người nơi này, không một ai có thể sống để nhìn thấy mặt trời ngày mai."
Bình luận