Chương 59: Thiên tử tứ hôn
Khi Sở Kiều trở lại Oanh Ca viện thì sắc trời đã tối mịt, Tiểu Lý Tử cầm đèn đứng ở trước cửa nhìn thấy nàng về thì nhất thời mừng rỡ, vui vẻ chảy đến cười nói: "Cô nương, người trở về rồi."
Sở Kiều nhăn trán, "Đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Lý Tử đáp: "Cũng không có chuyện gì, chỉ là khi nãy thế tử về có hỏi người, nghe nói người đi ra ngoài liền mang A Tinh ra ngoài tìm người rồi."
"Ừm." Sở Kiều gật đầu, "Đã đi bao lâu rồi?"
"Khoảng một canh giờ." Tiểu Lý Tử vừa trả lời vừa ân cần đốt đèn lồng trước cửa lên, chợt thấy Sở Kiều chuẩn bị đi về phía Lam Điền hiên thì liền ngăn ở phía trước, nói: "Cô nương, hướng đó tới Lam Điền hiên có tuyết đọng đang được bọn nô tài dọn dẹp, chúng ta đi lối này đi."
Sở Kiều sửng sốt, chậm rãi ngẩng đầu lên, đuôi mắt nhàn nhạt liếc về phía Tiểu Lý Tử, lẳng lặng không nói.
Tiểu Lý Tử lộ vẻ lúng túng, ấp úng hồi lâu rồi mới lẩm bẩm nói: "Bên kia đường không dễ đi."
Sở Kiều trầm mặt, đẩy cánh tay Tiểu Lý Tử sang một bên, sải bước đi về phía trước, vừa mới đến cổng vòm thì đã nghe giọng nữ kiều mỵ ôn nhu truyền đến cùng tiếng bọn hạ nhân di chuyển tủ đồ vật dụng các loại.
Nàng dừng bước, bình tĩnh đứng im ở trước cổng vòm hồi lâu rồi mới trầm giọng hỏi: "Là ai đưa tới?"
"Là ngự sử Tây Bắc Hà Đạo - Quý Văn Đình – Quý đại nhân."
Sở Kiều nhướng mày, trầm giọng nói: "Lại là hắn."
Ngữ khí Sở Kiều không tốt nên Tiểu Lý Tử cũng câm như hến, giương hai mắt trông mong nhìn nàng, sợ nàng thật sự không để ý liền trực tiếp đi vào.
Ngay sau đó, Sở Kiều chợt quay người lại đi về phía phòng mình, vừa đi vừa trầm giọng nói: "Nói cho các nàng biết, chớ có ồn ào, không nên quấy rầy ta nghỉ ngơi."
Tiểu Lý Tử sững sờ nhìn về hướng Sở Kiều vừa biến mất, não có chút phản ứng không kịp. Nơi này cách viện của Sở Kiều khá xa, có ồn ào đến mấy bên kia cũng chưa chắc nghe được.
Thời điểm cơm tối, phái người kêu hai lần cũng không thấy Sở Kiều đâu, Bắc Yến thế tử ngoài mặt thở dài nhưng đáy lòng lại âm thầm có chút đắc ý, đang định tự mình đi tìm thì chợt thấy Sở Kiều như cũ một thân nam trang tuyết trắng đang tiêu sái tiến vào, giống như từ lúc trở về vẫn chưa thay đổi y phục.
Yến Tuân ngạc nhiên, hỏi: "A Sở, muội mới vừa rồi đang làm gì vậy?"
Sở Kiều ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình thản, "Xem xét bản dự thảo kênh đào ở Biện Dương, phát hiện vài chỗ có vấn đề, muốn thương lượng với huynh."
Một chút thất vọng nhất thời dâng lên trong lòng, nhưng Yến Tuân vẫn ngồi xuống, "Ăn cơm trước đã."
"Ừ." Sở Kiều gật đầu, "Thật sự có chút đói bụng."
Bình luận