Chương 55: Gặp lại Gia Cát Nguyệt
Gió đêm lạnh như băng, từng đống lửa nhỏ được đốt lên ở khắp nơi, khu vực hoàng trướng của Hạ hoàng cực kỳ rộng lớn, dùng da hươu tuyết Tây Bắc quét vôi vàng làm lều bạt, trên mặt thêu hình Bàn Long, trân châu làm mắt, lưỡi bôi chu sa, móng nhọn dữ tợn. Trước lều có hai vạt dầu khổng lồ, đuốc cháy phừng phựt tỏa ra ánh sáng vô cùng chói mắt, cờ trướng bay phấp phới trên cao, cấm vệ quân vũ trang đầy đủ vây ở chung quanh. Xa xa nhìn lại, trong bóng tối cả hoàng trướng nhìn như một con thần long Đông Hải đang ngủ đông, tản ra khí thế khổng lồ cùng uy nghiêm không gì sánh nổi. Nhuệ khí hoàng gia ngút trời, đem không khí vui vẻ càn rỡ chặn lại ở bên ngoài.
"Thế tử." A Tinh lặng lẽ tiến lên, nói nhỏ bên tai Yến Tuân: "Có người len lén đến gần doanh địa, có cần động thủ không?"
Trong bóng tối, lông mày nam tử khẽ nhướng, mi tâm chau lại, hắn khó hiểu trầm giọng nói: "Là ai?"
A Tinh cung kính trả lời: "Không rõ, bất quá thoạt nhìn không phải là người của Mục Hợp thị."
"Ta đi nhìn một chút." Sở Kiều tiến lên, nhỏ giọng nói.
Yến Tuân gật đầu, trầm giọng nói: "Cẩn thận một chút, nếu không cần thiết thì đừng động võ. Sau đó lập tức tới dạ tiệc, ta chờ muội."
"Yên tâm đi, có thể là đám người Trát Lỗ tới quấy rối. Ta đi một lát liền sẽ trở lại." Dứt lời liền mang A Tinh đi về phía doanh địa.
"A Sở!" Thấy Sở Kiều rời đi, Triệu Tung sửng sốt, lập tức lớn tiếng kêu lên, dợm bước định đuổi theo.
"Thập tam điện hạ." Yến Tuân kéo tay Triệu Tung, cười nhạt nói: "A Sở có việc, chút nữa sẽ trở lại. Chúng ta đi trước đi."
Triệu Tung không cam lòng bị Yến Tuân kéo đi, vừa đi vừa nhịn không được quay đầu nhìn lại.
Gió lạnh xem lẫn bông tuyết tát vào mặt, tiếng vó ngựa vang rền, ánh đuốc hai bên thưa dần, màn đêm đen kịt, trên cao vầng trăng khuyết sắc như đao, bầu trời thưa thớt sao đêm lộ ra vẻ cao xa vời vợi cùng sự u ám thâm trầm, thỉnh thoảng có cánh chim đêm xẹt qua, bay lên rồi lại bổ nhào xuống chụp lấy con mồi.
Trong nháy mắt, Sở Kiều nàng đi tới triều đại này đã được tám năm, vận mệnh chẳng bao giờ cho nàng cơ hội cùng quyền được dạo chơi nhân gian. Bối cảnh tồi tệ, giết chóc vô tận, máu tanh thảm thiết một mực buộc nàng phải chiến đấu cùng chạy trốn không ngừng. Quá nhiều ẩn số trước mắt, quá nhiều âm mưu không biết ẩn ở đâu, quá nhiều tuyệt cảnh lần lượt thúc giục nàng đi về phía trước, không cách nào dừng bước. Nàng không phải là kẻ giết chóc trời sanh, lại càng không phải cường đạo từ bé, nàng chỉ muốn sinh tồn, đơn giản muốn bảo vệ phần thiện lương bé nhỏ trong lòng.
Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu*. Cơ hội diệt thế ở trước mắt, nhưng nếu cầm lên, đó cũng sẽ chính là cơ hội đổi thiên hạ cứu thế.
* Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu = Thánh nhân không có lòng nhân, coi con người như chó rơm.
Sở Kiều quát một tiếng chói tai, thúc ngựa chạy nhanh hơn. Người ngựa chạy băng băng trên cánh đồng tuyết trống trải. Đằng xa có tiếng vó ngựa chạy tới, là một nam tử áo đen đang đơn độc rong ruỗi trên cánh đồng. Sở Kiều và mấy người còn lại thở ra một tiếng.
Bình luận