Chương 54: Không biết sống chết
Mặc dù Mục Hợp thị xảy ra chuyện, nhưng buổi săn của hoàng thất Đại Hạ chỉ ngừng tạm thời, sau đó lại tiếp tục diễn ra như cũ.
Bình nguyên Hồng Xuyên thuộc địa phận đế đô Chân Hoàng có một nhánh sông Xích Thủy cắt ngang, con nước cuồn cuộn, mênh mông vô bờ. Địa hình bình nguyên bằng phẳng lại rộng bát ngàn, xác thật là địa phương cưỡi ngựa săn thú vô cùng tốt. Bên dưới bầu trời đầy trăng sao, trên cánh đồng tuyết rộng lớn xuất hiện vô số đống lửa, chiếu sáng bừng doanh dàn trải trùng điệp gần mấy trăm dặm. Tối nay trời tốt, không có gió tuyết, nhiệt độ cũng ấm hơn, hơn vạn đám quyền thân quý tộc Đại Hạ phân tán trên bãi săn, nướng thịt phi ngựa, bắn tên so đao, nhảy múa uống rượu, phi thường náo nhiệt. Trong tai nghe được đều là âm thanh của thảo nguyên, chóp mũi ngửi thấy đều là mùi thơm của món ăn đồng nội ở bốn phía.
Sở Kiều khoác áo lông trắng như tuyết, chân mang giày cùng màu, cưỡi trên lưng chiến mã, mái tóc dài được buộc lên đơn giản, đội mũ bằng lông chồn tuyết, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn bên dưới, trong bóng đêm hai mắt nàng lấp lánh như sao, sáng ngời động lòng người.
Yến Tuân quay đầu lại, ánh mắt nhàn nhạt đánh giá Sở Kiều một phen, sau đó cười nói: "A Sở trưởng thành rồi."
Thiếu nữ nhăn trán, cau mày nhìn về phía Yến Tuân, "Huynh lớn hơn ta được bao nhiêu? Chớ có ở trước mặt ta làm như mình lớn lắm."
Yến Tuân nghe vậy thì ha ha cười một tiếng, đang định mở miệng nói thì đột nhiên nghe có tiếng vó ngựa chạy tới gần, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy là Triệu Tung một thân y phục tung bay, ngoài khoác áo choàng đang phi tới nhanh như điện, vừa thúc ngựa vừa la lớn: "A Sở, A Sở!"
Yến Tuân nhướng mày, trong giọng nói có chút bực bội, "Sao hắn lại gọi muội như vậy?"
Sở Kiều hừ nhẹ, "Còn không phải là học theo huynh sao."
Triệu Tung mang theo hai mươi hạ nhân dùng khí thế như trận gió chạy tới, cười híp mắt cất tiếng nói: "Ra các người cũng ở đây."
"Tiệc đốt lửa nướng thịt, tất cả mọi người đều ở đây." Thanh âm Yến Tuân vẫn ôn hòa như cũ, nhưng trong đó lại có chút xa cách đối với người ngoài. Sở Kiều nghi ngờ quay đầu lại nhìn hắn, chân mày khẽ chau.
Cũng may Triệu Tung cũng không cảm giác được, chỉ ý vị nhìn Sở Kiều từ trên xuống dưới, nói: "A Sở, sao cô không mặc áo da ta đưa? Không ấm sao?"
Sở Kiều gật đầu, nở nụ cười ấm áp đáp: "Không phải, rất ấm. Chỉ là tối nay không quá lạnh nên ta thấy không cần mặc."
"Ừ." Triệu Tung vỡ lẽ rồi liên tiếp gật đầu, ca ngợi: "Bất quá cô mặc cái áo lông này nhìn cũng rất đẹp."
"Ta nghe A Tinh nói, đằng kia đang thi cưỡi ngựa với so bắn tên, sao Thập tam điện hạ không qua đó tham gia náo nhiệt." Yến Tuân ở một bên đột nhiên mở miệng hỏi.
Triệu Tung sửng sốt, trên mặt nhất thời có chút đỏ lên, hắn làm sao có thể nói là vừa nhìn thấy Sở Kiều liền vội vàng bỏ cuộc chạy tới đây chứ? Ấp úng hồi lâu mới trả lời: "Mấy trò đó cũng không có gì vui, ta chơi chán rồi. Còn không bằng đứng ở đây ngắm cảnh vạn dặm đóng băng, cho nên mới chạy tới đây tìm chút yên tĩnh."
Bình luận