Chương 50: Thua ở chỗ nào
"A Sở." Triệu Tung đưa cái hộp đến, nói: "Cái này cho cô."
Sở Kiều sửng sốt, "Như thế sao được? Đồ quý trọng như vậy?"
"Ai nha, cô cứ cầm đi." Triệu Tung không nói thêm, nhét cái hộp vài trong tay Sở Kiều, "Ta cầm cũng vô dụng, cô biết con người ta rồi đấy, đồ mới mẻ chơi một chút liền chán, đến lúc đó cũng sẽ cho người khác mà thôi, không bằng cho cô trước. Yến Tuân cũng là tên tim lạnh phổi lạnh, cô thân thể yếu đuối, trời lạnh như thế này còn phải bôn ba khắp nơi. Ta nghe nói cô mới vừa trở về từ phương Bắc, có phải không?"
"Ừ." Sở Kiều gật đầu, nói: "Ta đi phía Bắc bàn một chút chuyện mua bán, là việc làm ăn nhỏ của Yến thế tử ở Bắc Yến."
"Trong cung của ta có áo da đi tuyết vừa được đưa tới từ Tây Sắt Nga*, đặc biệt ấm áp, chờ ta trở về sẽ cho người mang đến cho cô, cơ nhớ phải thường xuyên khoác nó vào."
*Tây Sắt Nga = nước Nga ngày nay
"Ừ." Sở Kiều cười một tiếng, "Đạ tạ."
"Thành giao, ta đi về trước đây."
Sở Kiều sửng sốt, "Ngươi không tham gia trận săn sao?"
Triệu Tung lắc đầu, "Buổi săn đã kéo dài mấy ngày rồi, hôm nay là săn người, một đám người vây bắn mấy tiểu nô lệ, ta không có ham thích biến thái đó. Ta chính là tới tìm cô thôi, bây giờ tìm được rồi nên ta muốn đi về trước."
Sở Kiều gật đầu, đang định mở miệng nói thì đột nhiên nghe được tiếng thái giám kêu to, "Ai ui ui, tiểu tổ tông, nô tài thật sự không có ý đó!"
Hai người Sở Kiều quay đầu lại, chỉ thấy hai thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi đứng trước lều của Triệu Tung, vai kề vai, bộ dạng có bảy tám phần giống nhau. Trong đó một mày rậm mắt to, ánh mắt sắc bén, một thân áo trường bào xanh lam, bên ngoài khoác áo lông dày, nhìn qua giống như một con báo nhỏ cường tráng. Người còn lại một thân áo lông xám trắng có hơi cũ, chỉ dài đến mắt cá chân, ánh mắt lãnh đạm như băng tuyết. Phía sau bọn họ cũng chỉ có thưa thớt vài hạ nhân thấp bé, cũng không có xe ngựa.
Thiếu niên áo lam nhìn chằm chằm gã tiểu thái giám nhị đẳng, tức giận nói: "Không phải là ý đó, vậy thì là ý gì?"
Tiểu thái giám bị đạp một cước, cánh tay cơ hồ như muốn gãy rụng, suýt soa kêu lên: "Ý của nô tài, chỗ này là doanh địa của Thập tam điện hạ, Thập lục điện hạ không thể dùng."
Thiếu niên nghe thế, ánh mắt nhất thời run lên, một phát bắt lấy cổ áo của tiểu thái giám, tức giận nói: "Vậy ta bị phân tới chỗ nào?"
"Ngài, ngài được phân tới bên cạnh cánh rừng phía Tây."
"Vậy sao?" Thiếu niên cười lạnh một tiếng, "Thật là chỗ tốt mà, ta nhớ không lầm thì đó là bên cạnh chuồng ngựa mà đúng không?"
"Cái này, cái này... bọn nô tài sẽ cẩn thận, không thể cho thứ súc sinh kia nửa đêm ầm ĩ quấy rầy mộng đẹp của Thập lục điện hạ."
Bình luận