🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Ngậm máu nuốt cay

Sắc trời dần tối, gió Bắc gào thét càng thêm dữ dội, lạnh đến ghê người, xuyên đến cốt tủy, thổi tung tuyết rơi lả tả đầy trời, giống như một con quái thú đang phát điên.

Bọn hạ nhân Gia Cát gia đang quét dọn bãi săn, bọn họ dùng xẻn xúc những thi thể bé nhỏ kia ném lên xe ngựa. Cách đó không xa, một cái hố to được đào lên, dự định là chỗ mai táng đám hài tử và cả bọn súc sinh kia. Loại sinh mạng vặt vãnh này giống như bong bóng, các chủ nhân có tiền chơi một lần là chán, cho nên tất cả đều bị ném xuống hố, châm lửa đốt, bốc lên khói đen đặc.

Kinh Nguyệt Nhi khoác một tấm bao bố rách nát, vô cùng an tĩnh cúi thấp đầu, lẳng lặng ngồi dựa vào thành lồng tre. Nàng bị thương rất nặng, vết thương này cho dù là ở trên người một người trưởng thành cũng chưa chắc có thể khiến họ nhẫn nại không lên tiếng, chính vì thế nên bọn hạ nhân đều cho rằng nàng có lẽ sẽ chết rất mau. Nhưng sau khi đến xem nhiều lần, bọn họ thấy trên ngực đứa trẻ kia khẽ phập phồng, như được một sinh lực kỳ dị chống đỡ mà vẫn sống. Vì thế bọn họ cũng không có ném nàng vào hố chôn, lúc rời đi lại đem nàng nhốt vào lồng tre.

Lồng tre lúc trước vốn chật chội không chịu nổi giờ lại vô cùng trống trải, tất cả những đứa trẻ khác đều đã chết, chỉ còn lại có một đứa. Bọn hạ nhân đều cảm thán đứa trẻ này vận khí thật tốt, đồng thời cũng nhịn không được lặng lẽ quay đầu sang cẩn thận đánh giá nàng thêm mấy lần. Mặc dù không nói ra lời, nhưng bọn họ cũng nhạy cảm nhận ra đứa trẻ này có cái gì không giống với lúc trước.

Cửa chính hoàng thành được mở rộng, Gia Cát gia có thế lực và địa vị rất lớn ở Đại Hạ, hộ quân thủ thành vô cùng cung kính xem xét lệnh bài của đám người Gia Cát Hoài, sau đó còn cúi đầu khom lưng để cho bọn họ vào thành.

Kinh Nguyệt Nhi không biết đã qua bao lâu, xe ngựa không ngừng đung đưa, nàng không ngẩng đầu lên mà cũng không có chút tri giác nào. Mặt trời đã lên cao nhưng gió lại rất lạnh, tiếng gió hiu hiu như tiếng than khóc, luồn vào khe hở lồng tre phả lên thân thể quần áo đơn bạc của nàng, đau như cắt da cắt thịt.

Vượt qua đường lớn Cửu Uy chính là quảng trường Tử Vi bên trong thành, quảng trường này được đặt tên theo Tử Vi hoàng hậu, quốc mẫu khai quốc của Đại Hạ, suốt bốn trăm năm nơi này mơ hồ đã trở thành thánh địa của Đại Hạ, người đi qua đây đều phải đứng giữa quảng trường hướng về Tử Vi cung ba lạy chín gõ để bày tỏ sự tôn sùng.

Đám hạ nhân của Gia Cát gia rối rít xuống xe, cẩn thận dập đầu về hướng Tử Vi cung. Ngay lúc đó liền có tiếng ngựa hí réo rắt, một giọng nói chậm rãi vang lên: "Các ngươi là hạ nhân nhà ai, tại sao lại chắn giữa đường lớn?"

Chu Thuận đứng dậy, nhìn thấy người nọ liền cất đi vẻ cao ngạo, bộ dạng phục tùng vội vàng cúi đầu cung kính nói: "Thì ra là Thư Diệp công tử, mau mau nhường đường cho công tử."

Đoàn xe của Gia Cát gia nhanh chóng tránh ra nhường ra một con đường, tiếng vó ngựa tiến đến gần. Lúc đi ngang qua Kinh Nguyệt Nhi, nam tử đột nhiên ồ lên một tiếng rồi lập tức dừng lại hỏi: "Các ngươi bị sói tập kích?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...