🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 49: Thập tam hoàng tử

Tám năm rồi mới nàng trở lại nơi này.

Mặt trời mùa đông treo trên cao, tỏa ánh sáng xuống cánh đồng tuyết bằng phẳng, Sở Kiều đĩnh đạc ngồi trên lưng ngựa, nhìn cờ trướng rực rỡ bay phấp phới trước mặt, trí nhớ ào đến như thủy triều.

Tám năm trước, ngay trên cánh đồng tuyết này, nàng lần đầu tiên đặt chân đi đến đại lục Tây Mông, đứng giữa một màn giết chóc ngập ngụa mùi máu tanh nồng, nàng quần áo lam lũ tay không tấc sắt nỗ lực tìm đường sống trên bãi đất trống không chỗ trốn. Thời gian trôi qua trong thoáng chốc, hôm nay cũng ở trên cánh đồng này, nhưng nàng lại ngồi trên lưng ngựa, đối mặt với đám hài tử đang lạnh run trong lồng tre kia, cung tên trong tay bị nàng siết chặt như muốn gãy vụn.

"A Sở." Yến Tuân lập tức quay đầu nhìn lại, chân mày khẽ nhíu, "Muội sao rồi?"

"Không có chuyện gì." Sở Kiều lắc đầu, "Ta vẫn ổn."

Một tiếng trống vang lên, tiết trời rét lạnh như vậy nhưng hán tử trên đài cao vẫn để dùng cánh tay trần trụi mạnh mẽ đánh dùi lên mặt trống. Tiếng trống ầm ầm đều nhịp như đi thẳng vào xương sống người nghe, hán tử đầu đầy mồ hôi, trên đầu quấn khăn đỏ, vừa đánh trống vừa cao giọng hét lớn. Đám hạ nhân Mục Hợp thị cũng đồng loạt hô to, tất cả đều mặc nhuyễn giáp bằng da sư tử biển cao cấp, hông thắt đai lưng nạm vàng, đứng chung một chỗ vô cùng chói mắt, có điều khó tránh khỏi vẻ tục khí như nhà giàu mới nổi.

"Mục Hợp thị không hổ là đệ nhất thế gia trong viện trưởng lão, da sư tử biển cũng có thể cho hạ nhân làm nhuyễn giáp, quả nhiên quyền cao chức trọng, tiền bạc như nước."

Sở Kiền nghiêng đầu nhìn sang, bên trong chiếc lều da màu tím thẫm dưới tán cờ trướng có một công tử dung mạo tuấn lãng đang ngồi đó, ánh mắt dài hẹp, khoảng mười tám mười chín tuổi, mặt trắng như ngọc, môi hồng như máu, một thân áo choàng bằng lông ưng, cổ áo viền lông chồn tuyết, thần thái vô cùng ung dung.

Người này Sở Kiều biết đã lâu, ban đầu cũng vào mùa này, cùng trên mảnh đấy này, hắn cũng đã từng chỉa mũi tên về phía nàng.

Cảnh tiểu vương gia nhấp một ngụm trà, cười híp mắt nói với Linh vương thiếu tử bên cạnh: "Chung Ngôn, Linh vương gia cũng là phú giáp một phương, có phải cũng có một đội thân vệ trang bị bằng nguyễn giáp da sư tử biển không?"

Triệu Chung Ngôn khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo cũng coi như đoan chánh, nghe vậy liền cười ha hả một tiếng, đột nhiên nói: "Nhà chúng ta giống như dòng suối nhỏ bên hồ lớn, làm gì có khả năng ra tay hào phòng như vậy? Cảnh Hàm, ngươi đang chê cười ta sao?"

"Da sư tử biển có gì đặc biệt hơn người chứ, một ngày nào đó ta sẽ dùng Bích Lạc sa trang bị cho đội cận vệ của mình, đó mới gọi là ra tay hào phóng."

Cảnh tiểu vương gia và Linh vương thiếu tử nghe vậy đều cười ha hả, Lạc Hình tướng quân khoác tay lên bả vai của thiếu niên vừa mở miệng, cười nói: "Thập tam điện hạ, nếu ngài thật sự dùng Bích Lạc sa để trang bị cho đội cận vệ của mình, thì ngay cả Thái tử Biện Đường cũng phải cúi đầu chịu thua với ngài rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...