Chương 47: Bằng hữu từ xa đến
Khi Sở Kiều tỉnh lại thì đêm đã khuya, trong phòng bày hai chậu than nên không khí vô cùng khô, cổ họng khô khốc làm nàng hải lục đục bò dậy tìm nước uống. Trên bàn như thường lệ có một chiếc ấm đựng đầy sữa ấm được vắt từ hươu tuyết do Nam Lam tự mình chăn nuôi, cực kỳ trân quý. Sở Kiều rót ra chén uống một hớp, trong miệng nhất thời tràn đầy vị thơm, toàn thân từ trên xuống dưới cũng dần ấm lên.
Trong phòng tối đen như mực, đêm nay trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng ngời ngợi trên cao, cửa sổ vừa được đẩy ra thì ánh trăng sáng tỏ liền tràn vào phòng. Nàng ngồi xuống trên ghế, gối đầu gác khủy tay lên cửa sổ nhìn ra ngoài, thở ra một hơi thật dài.
Không biết đã bao nhiều lần nàng cảm thấy mơ hồ, không rõ tất cả chuyện trước mắt có phải là một giấc mộng hay không, không rõ liệu trí nhớ của kiếp trước chỉ là hư ảo. Thời gian trôi qua cực nhanh, nháy mắt nàng đi đến thế giới này đã được tám năm. Thời gian tám năm đủ để thay đổi rất nhiều thứ, bao gồm tư tưởng của một người, còn có tín niệm, ước mơ và cả lý tưởng mục tiêu phấn đấu.
Trong viện có hai cây cột bằng gỗ đã ở đó hơn bảy năm, cho dù là đêm tối nhưng dưới ánh trăng sáng trắng vẫn có thể nhìn rõ vết đao khắc sâu trên thân cột. Đó là nơi nàng cùng Yến Tuân luyện võ trong những năm gần đây. Những năm đầu, bọn họ không dám luyện tập vào ban ngày, chỉ có thể nhân lúc đêm khuya lặng lẽ cầm đao, một người đi ra ngoài canh gác cho người còn lại im ắng luyện tập đao pháp tinh diệu cùng tinh túy võ học dung hợp từ nhiều quốc gia do Sở Kiều vẽ lại dựa theo trí nhớ của kiếp trước. Mỗi lần có một hai cung nhân đi qua, hai người đều sẽ sợ đến xanh mặt, khi nghe tiếng chân đi xa liền đồng thời thở ra.
Dưới mái hiên của Tây Noãn phòng luôn có sẵn hai bộ chăn đệm, khi đó bọn họ không tin được bất kỳ hạ nhân nào, hai đứa trẻ luôn ôm đao cùng ở chung trong phòng. Thời điểm một người ngủ thì người còn lại nhất định phải thức, luôn có một sợi dây nhỏ nối chốt cửa với chân, chỉ cần có chút động tĩnh thì cả hai liền sẽ rút dao nhảy xuống khỏi giường.
Bên trong bình hoa cũ kỹ trên giá sách thư phòng luôn chứa đầy các loại thuốc trị thương chuẩn bị sẵn cho bất kỳ tình huống nào. Hai người cũng dần dưỡng thành một số thói quen nhất định, đũa muỗng ăn cơm đều bằng bạc, hơn nữa còn nuôi rất nhiều thỏ, trước khi ăn đều cho thỏ ăn trước, sau đó chờ nửa ngày rồi mới dám ăn. Trong mấy năm đầu, bọn họ hầu như không hề đụng đũa đến cơm nóng vừa mới được dọn lên.
Vô luận là mùa hè nóng bức hày tiết đông rét đậm, bên dưới trung y luôn có một tầng nhuyễn giáp. Vô luận là khi ăn cơm hay đang ngủ, vũ khí luôn ở trong tầm tay. Thời gian cứ như thế chậm rãi trôi qua, vô luận trải quả bao khó khăn, hai người bọn họ cũng dần dần trưởng thành. Hy vọng đột nhiên không còn xa vời nữa, một khi tương lai không vô vọng thì trong lòng cũng dần nảy sinh sự chờ mong mãnh liệt.
Sở Kiều khẽ cong khóe môi... này chính là cái gọi là lòng trung thành sao? Qua nhiều năm như vậy, trải qua nhiều giết chóc cùng âm mưu ám toán như vậy, nàng rốt cuộc đã không còn xem bản thân là người ngoài luôn muốn rời đi không buồn đếm xỉa nữa rồi.
Bình luận