Chương 38: Bên nhau dưới trăng lạnh
Mặt trời đã lên, ánh nắng từ trên cao len qua cửa số, chiếu sáng gian phòng bụi bặm, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng chuột chạy líu ríu, nữ hài im lặng ngồi tựa trên vách tường, hai mắt nhắm lại tựa hồ như đã ngủ, nhưng cánh tay sau lưng nàng vẫn chậm rãi di động, cầm lấy hòn đá nhỏ khẽ khàng mài trên mặt tường.
Mặt trời lên cao rồi lại hạ xuống, ồn ào náo động bên ngoài dần biến mất, thay vào đó là bóng đêm rét lạnh bao trùm đế đô phồn hoa. Ngục tốt tuần tra đi qua đi lại nhìn hai lần, hả miệng ngáp mấy cái rồi lui xuống. Dưới ánh trăng trong trẻo, chợt có tiếng *thịch*, một khối gạch lớn rơi vào trong bụi cỏ.
"Yến Tuân..."
Thanh âm yếu ớt chậm rãi vang lên, bên trong đại lao tĩnh mịch càng thêm thanh thúy, nữ hài đảo mắt nhìn sang phòng giam bên cạnh, chỉ thấy một thiếu niên khoác áo lông trắng ngồi tựa trên vách tường đối diện, chân gác trên một đống cỏ khô, hai mắt nhắm chặt như đang ngủ.
"Yến Tuân." Sở Kiều giảm thanh âm, cẩn thận gọi.
Hàng mi run run, thiếu niên mở mắt ra, khó nhọc nhìn một vòng, thấy ánh mắt trong suốt của nữ hài thì nhất thời mừng rỡ, cố gắng bò tới cửa, cười nói: "Nha đầu, muội thật thông minh."
"Ngốc!" Sở Kiều vội vàng quát khẽ: "Nhỏ giọng một chút, chớ để bị nghe thấy!"
"Ừ." Thiếu niên học bộ dáng của nàng nhìn một vòng, sau đó xoay đầy đầu lại tươi cười lộ hàm răng trắng noãn, "Nha đầu, muội đừng sợ, phụ hoàng nhất định sẽ phái người đến cứu ta. Bọn chúng không dám động thủ với chúng ta đâu."
"Ừm." Sở Kiều nhàn nhạt gật đầu, cũng không nói gì khác.
Yến Tuân nhướng mày, "Này, muội không tin ta?"
"Ta nào dám?" Sở Kiều le lưỡi, bĩu môi nói: "Bất quá phụ hoàng huynh sẽ tới cứu huynh, nhưng ta làm gì có thân thích có khả năng như vậy."
Yến Tuân nghe vậy cười một tiếng, trong mắt lóe lên ánh sáng như sao trên trời, "Yên tâm, ta sẽ không bỏ mặc muội, sau nay muội hãy đi theo ta, ta sẽ bảo vệ muội."
Một dòng nước ấm đột nhiên chảy khắp toàn thân, nữ hài tám tuổi khẽ cười một tiếng, gật đầu nói: "Vậy sau khi ra ngoài huynh phải mời ta ăn một bữa, ta sắp đói chết rồi."
"Không thành vấn đề." Thiếu niên một lời đáp ứng, "Muốn ăn gì tùy muội chọn, chỉ cần nói ra ta liền sẽ đáp ứng muội."
Chẳng rõ từ khi nào, bên ngoài đột nhiên lại nổi bão tuyết, bông tuyết len theo cửa sổ ở trên cao bay vào phòng giam, mang theo gió rét lạnh thấu xương. Sở Kiều đang định mở miệng nói thì cả người chợt run lên, rùng mình một cái.
Yến Tuân thấy vậy, vội vàng đưa mặt nhìn sang, chỉ thấy nữ hài y phục đơn bạc, mặt mũi xanh trắng, hai môi cũng đã tím tái thì nhất thời khẩn trương, "Nha đầu, muội lạnh không?"
"Vẫn tốt."
"Muội mặc ít như vậy, nhất định rét chết."
Thiếu niên đột nhiên đứng dậy cởi áo lông trên người ra, ngồi xổm xuống định nhét áo qua song cửa phòng giam, đáng tiếc chiếc áo quá dầy, một cái ống tay cũng nhét không lọt, Sở Kiều liền lập tức ngăn cản, "Đừng chộn rộn, bị phát hiện thì hỏng bét."
Bình luận