Chương 30: Thân và tâm khác biệt
Thời điểm Gia Cát Nguyệt, Yến Tuân và Ngụy Thư Diệp ba người đang vung roi thúc ngựa chạy đến phủ đệ của Gia Cát Tịch, bên trong đại sảnh vốn không ngừng vang ra tiếng đàn sáo hiện lại lâm vào một mảng không khí tử vong vắng lặng.
Máu tươi từ ngọn chủy thủ sắc bén chậm rãi nhỏ xuống trên tấm thảm nhung bằng lông lạc đà trắng được mang về từ tận Tây Vực, nhanh chóng thẩm thấu rồi lan ra thành những đóa hoa đỏ thẫm. Gió đêm từ cửa sổ thổi vào, mang theo hơi lạnh làm tản đi mùi huân hương trong căn phòng xa hoa lãng phí. Bên dưới ánh nến sáng rực, khuôn mặt già nua của Gia Cát Tịch lộ vẻ kinh hoàng, tay bụm chặt cổ, không thể tin nhìn nữ hài tử cao không đến vai mình. Cát trong chiếc đồng hồ cát chậm rãi chảy xuống, cuối cùng lão nặng nề gục xuống trên mặt đất.
"Ngươi cầu xin ta tha cho ngươi?" Nữ hài tử nói giọng rất nhẹ, nàng cúi đầu dùng khóe mắt liếc về phía lão nhân, dạ dày lại sôi trào khiến nàng cơ hồ như muốn nôn ra.
Hình ảnh đống thi thể của đám người Hiệp Tương trong một đêm kia giống như luồng điện không ngừng kích thích thần kinh của nàng. Nàng chậm rãi quay đầu sang, thấp giọng nói: "Từng có nhiều người cũng cầu xin ngươi như vậy, xin ngươi tha cho các nàng, tại sao ngươi lại không tha?"
Gia Cát Tịch gục trên mặt đất, trên cổ máu tươi vẫn tuôn ra như suối, lão quý tộc quen sống an nhàn sung sướng lại rất sợ chết hiện giờ đang run rẩy cả người, không ngừng vươn cánh tay đầu máu trườn bò về phía trước, như muốn rời xa đứa trẻ giống như ma quỷ này. Máu tươi kéo thành một đường dài trên mặt đất, chói mắt đến kinh người.
"Ngươi đã sống quá lâu, đến lúc phải trả giá rồi. Ông trời không thu ngươi thì ta tới thu." Một tiếng phặt giòn tan vang lên, chủy thủ không do dự chém ngang cổ Gia át Tịch, cắt đứt xương khiến đầu lão lập tức lìa khỏi người, máu phun tung tóe thành vòi, nhuộm mặt đất tím đen.
Sở Kiều cầm cái đầu vẫn chưa nhắm mắt của Gia Cát Tịch, mặt không chút biểu tình ném cái *thịch* xuống đất, quay đầu đi về phía mười đứa tiểu nữ nô đang co cụm trong góc. Bọn nhỏ hoảng sợ nhìn nàng, trong mắt các nàng, nữ hài tử đột nhiên thoát khỏi dây trói, to gan lớn mật giết chết Gia Cát lão gia này quả thực điên cuồng như ác quỷ từ dưới địa ngục, không hề ý thức được nếu không có nàng, giờ phút này bọn họ sẽ không có mấy người còn sống sót.
Kéo một cô bé khoảng hơn mười tuổi tướng mạo thanh tú, chỉ thấy nàng đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, ngay cả nói chuyện cũng không được, Sở Kiều cúi đầu, cất giọng trong trẻo nhàn nhạt hỏi: "Sợ sao?"
Cô bé kia vẫn mở to hai mắt, không ngừng run rẩy, sợ mình sẽ trở thành thi thể không đầu thứ hai, nước mắt nước mũi đồng loạt chảy xuống nhưng cũng không dám phát ra một tiếng.
"Nếu sợ thì kêu lên đi."
Dù sao cũng là đứa trẻ nhà nghèo, tuy nhỏ tuổi nhưng đã sớm hiểu chuyện, nàng vội vàng lắc đầu, khóc ròng nói: "Sẽ không kêu, ta cái gì cũng không thấy, xin ngươi tha cho ta."
Sở Kiều không nhịn được khẽ nhíu mày, "Ta nói không rõ sao, kêu to lên."
"Van xin ngươi." Hài tử nói năng không mạch lạc, liên tục khóc lóc cầu khẩn: "Xin tha cho ta, ta nguyện làm trâu làm ngựa... A!"
Bình luận