Chương 27: Thay đổi kế hoạch
Sở Kiều mặc y phục chỉnh tề, chuẩn bị lặng lẽ rời đi thì chợt nghe bên ngoài có tiếng động ồn ào, nàng khẽ nhăn trán, động tác không khỏi ngừng lại.
Có tiếng gõ cửa vang lên, Hoàn Nhi khẽ thấp giọng nói vào: "Tinh Nhi, có tin tốt!"
Cửa vừa được kéo ra, Hoàn Nhi liền hưng phấn chạy vào, cười nói: "Tinh nhi, có tin tức tốt, có muốn nghe không?"
Nữ hài tử nhỏ gầy ngồi xuống trên ghế, mặt lộ ra chút buồn cười, rót một chén trà rồi đoan tranh uống một hớp, "Nói đi."
"Tinh Nhi!" Tiểu nha hoàn mất hứng quệt mồm, "Ngươi rốt cuộc có muốn nghe hay không, làm sao mà một chút hưng phấn cũng không có!"
Nữ hài hé môi cười một tiếng: "Ngươi đã muốn nói tất sẽ nói, ta có nói không muốn nghe thì ngươi cũng sẽ nói mà thôi."
"Hừ, không thèm so đo với ngươi. Bất quá lần này thật sự là tin tốt." Hoàn Nhi cười nói: "Chu quản gia ngoài phủ tư thông với một ca cơ được cưng chiều gần đây ở nội phủ, vừa vặn bị Thất phu nhân bắt gặp, còn kinh động đến cả Tam phu nhân và Đại thiếu gia, ca cơ kia đã bị quăng xuống giếng rồi, Chu quản gia cũng bị đánh ba mươi đại bản, sao hả, tin tốt chứ?"
Cánh tay đang cầm chén trà có hơi khựng lại, nữ hài ngồi trên ghế, sắc mặt như giếng cổ trăm năm không gợn sóng không sợ hãi, đôi mắt đen nhánh chậm rãi híp lại, lặng lẽ che giấu mọi tâm tình cùng sắc thái. Nàng khẽ gật đầu, trầm giọng nói: "Đích thực là tin tốt."
Tiểu nha hoàn tức giận nói: "Chính xác, gã Chu Thuận kia ngày thường chó cậy thế chủ, luôn khi dễ người khác. Đám nô tài chúng ta, có ai mà không từng bị hắn làm khó? Các tỷ muội Kinh gia của ngươi sở dĩ bị đưa đến chỗ Lão thái gia cũng đều do một tay hắn an bài. Hôm nay hắn bị đánh một trận như vậy, coi như là ông trời mở mắt, thay chúng ta xả oán khi trong lòng."
Nữ hài tử không đổi sắc mặt, vẫn trầm giọng nói đều đều: "Tằng tịu với ca cơ nội phòng mà chỉ bị đánh ba mươi đại bản, chịu phạt có hơi nhẹ."
"Thì đấy!" Hoàn Nhi tiếp lời: "Thất phu nhân vừa nãy tức giận có chạy đến tìm Tứ thiếu gia phân xử, chỉ tiếc thiếu gia chúng ta từ trước đến nay không muốn quản những chuyện này. Đại phu nhân và lão gia lại không ở trong phủ, nên tất cả đều do Đại thiếu gia định đoạt, mà Chu Thuận lại là người của Đại thiếu gia."
Sở Kiều gật đầu, chậm rãi nói: "Ừ, ta biết rồi. Hoàn Nhi, cám ơn đã tới nói cho ta biết."
Hoàn Nhi nhìn thấy sắc mặt nữ hài trước mắt có chút không đúng thì không khỏi có hơi băn khoản, bất an hỏi: "Tinh Nhi, không thoải mái sao? Ta đi tìm đại phu cho ngươi nhé?"
"Không cần." Sở Kiều mỉm cười, trấn an nàng, "Ta nghỉ ngơi một chút rồi sẽ ổn."
"Ừ." Hoàn Nhi gật đầu rồi rời khỏi phòng.
Cửa phòng vừa được đóng lại, sắc mặt nữ hài liền lập tức chìm xuống.
Như vậy cũng không kết liễu được hắn? Thế thì nàng cũng chỉ có thể tự mình xuất thủ.
Bình luận