Chương 26: Ai nhanh hơn ai
Gia Cát Hoài cau mày, trầm giọng nói: "Đúng là không yên được một ngày, thật không biết phải nói sao."
Gia Cát Nguyệt nhướng mày, cười nhạt nói: "Nếu đại ca không thích ồn ào, sao không chuyển ra khỏi nội viện giống ta? Mắt không thấy thì tâm sẽ không phiền."
Sắc mặt Gia Cát Hoài nhất thời dịu lại, cười nói: "Đại ca dĩ nhiên cũng muốn được giống như Tứ đệ có thể tìm chỗ yên tĩnh để được thanh nhàn, nhưng ta thân là con trai trưởng, phụ thân hiện không có trong phủ, ta đành phải thay người làm việc, đúng là bất đắc dĩ."
Gia Cát Nguyệt khẽ cười, nâng chén trà lên hớp một ngụm, cúi đầu không đáp lời.
"Đại thiếu gia, Tam phu nhân mời ngài cùng Tứ thiếu gia đến Lê Nhiễm viện, nói là có chuyện gấp cần ngài xử lý."
Gia Cát Hoài nhất thời có chút tức giận, nói: "Chuyện gì mà muốn cả ta cùng Tứ đệ đến? Nói cho bọn họ biết, ta không rảnh!"
"Đại thiếu gia, Tam phu nhân muốn dùng đến gia pháp đánh... đánh chết Lê Hương cô nương ở Lê Nhiễm viện."
Gia Cát Nguyệt đặt chén trà xuống, đứng dậy nói: "Đại ca, đi một chuyến xem sao. Không chừng thật sự là việc gấp."
Gia Cát Hoài thở dài một tiếng, đi theo Giát Cát Nguyệt ra khỏi thư phòng.
Bên trong Lê Nhiễm viện vô cùng ồn ào, tiếng mắng chửi chì chiết không ngừng vang ra, phu nhân các viện khác cũng thay nhau tham gia náo nhiệt, trong tức giận còn mang theo chút hả hê mừng thầm. Tiểu tiện nhân không biết từ đâu ra mê hoặc lão gia của bọn họ rốt cuộc cũng có ngày hôm nay.
Thất phu nhân đang vênh váo đứng giữa viện, hướng về phía Lê Hương y phục xốc xếch cười lạnh, nói: "Quả thật nhìn không ra phủ Gia Cát chúng ta lại có thể xuất hiện chuyện đồi bại gia phong này, lão gia luôn đối xử với ngươi không tệ, nhưng ngươi lại hồi báo người như vậy, thật là không biết liêm sỉ!"
Tam phu nhân một thân áo choàng lông cáo đỏ, tuổi khoảng hơn ba mươi nhưng được bảo dưỡng vô cùng tốt nên vẻ ngoài vô cùng khoan thai hoa mỹ, nàng lộ vẻ tiếc nuối trên mặt, nói: "Lê Hương, lão gia vốn đã nói sau khi trở về sẽ thu ngươi vào phòng, tiếc rằng ngươi lại làm ra chuyện đồi phong bại tục này. Hôm nay bổn phu nhân thật sự không thể tha cho ngươi."
"Tam tỷ còn nhiều lời với ả làm gì, ta thấy cứ đánh chết là được, không thể để ả tiếp tục làm ô uế Gia Cát gia chúng ta."
Lê Hương sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm lấy ngực đang quỳ trên mặt đất, y phục xốc xếch, hai mắt vô thần, toàn thân không ngừng run rẩy. Thỉnh thoảng nàng lại quét mắt nhìn sang nam nhân bên cạnh, nhìn thấy thân hình nam nhân kia còn run rẩy kịch liệt hơn so với mình, da mặt xanh như sắp chết.
Khi Gia Cát Nguyệt tiến vào Lê Nhiễm viện, đã thấy cục diện hỗn loạn như thế. Thất phu nhân tranh công lập tức tường thuật lại đầu đuôi mọi chuyện, hắn nghe xong thì nhất thời nhíu chặt mày, trong mắt khẽ lóe, đầu óc cấp tốc vận chuyển.
"Đại thiếu gia!" Chu Thuận vừa nhìn thấy Gia Cát Hoài liền như thấy được phao cứu mạng, lập tức nhào tới, nước mắt nước mũi đầy mặt kêu khóc: "Là ả quyến rũ nô tài trước, là ả gửi thư gọi ta đến. Nô tài vừa tiến vào ả liền cởi y phục hòng dụ dỗ nô tài. Nô tài luôn nhớ đến ân huệ của lão gia cùng thiếu gia đối với bản thân, trong đầu no tài lúc nào cũng một lòng cúc cung tận tụy làm việc vì Gia Cát gia thì sao có thể là ra chuyện đại nghịch đến như vậy. Nô tài liều chết chống cự mới có thể cầm cự trì hoãn với tiện phụ này. Nô tài là oan uổng a, nô tài quả thật không biết gì cả!"
Bình luận