🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: Gặp chiêu tiếp chiêu

Gia Cát Nguyệt đột nhiên lên kêu, nữ hài tử nhất thời dừng chân nhưng cũng không hề xoay đầu lại.

Gia Cát Nguyệt lấy trong ngăn kéo ra một bình nhỏ bằng sứ men xanh, chậm rãi đi đến, giày của hắn dẫm trên tấm thảm bằng da gấu lặng yên không một tiếng động. Hắn đưa tay nắm lấy bả vai nữ hài tử muốn xoay nàng lại nhưng ngón tay lại cảm nhận được một sức lực bướng bỉnh cưỡng lại như không muốn xoay người lại, khiến hắn khẽ nhăn trán.

Gia Cát Nguyệt dù sao cũng lớn tuổi hơn Sở Kiều nhiều, hắn đặt cả hai tay lên vai nàng, mạnh mẽ dùng lực xoay người nàng lại. Một khuôn mặt nhỏ tràn đầy nước mắt ủy khuất hiện ra trước mắt Gia Cát Nguyệt, hai mắt nữ hài tử hồng hồng, nhìn thấy hắn, nước mắt càng rơi xuống dữ tợn hơn.

"Được rồi, đừng khóc, ta không phải chỉ nói mấy câu thôi sao?" Thiếu niên cau mày nói: "Ngươi làm sai cũng không cho người khác nói?"

"Ta làm sai chỗ nào, là thiếu gia cho ta đi học cưỡi ngựa, ta học rất tử tế, có chọc đến ai đâu." Nữ hài tử tám tuổi rốt cuộc nổi xung, khí thế bừng bừng mạnh miệng đáp trả với chủ nhân, vừa nói vừa nức nở, suýt nữa cũng ăn cả nước mũi vào trong miệng.

Gia Cát Nguyệt khẽ cau mày, lấy khăn tay trong ngực ra lau nước mắt trên mặt nữ hài tử, động tác vô cùng lóng ngóng, hắn vừa lau vừa nói: "Còn nói lý lẽ, ngươi làm mất ngựa của ta, hôm nay còn làm chết một con long mã Mạc Tây Tuyết thượng hạng nữa, còn nói mình không sai?"

"Gì chứ, người ta có phải tự mình muốn học cưỡi ngựa đâu, hơn nữa không phải Yến thế tử đã đem ngựa trả về rồi sao, ta đều... đều đã biết rồi." Nữ hài tử đúng lý không chịu buôn tha, nước mắt vẫn lả chả rơi xuống, một hồi đã làm ướt đẫm khăn tay của Gia Cát nguyệt.

Gia Cát Nguyệt vừa định lấy thêm một cái khăn khác thì đột nhiên thấy nữ hài tử níu tay hắn, dùng khăn trên tay hắn lau nước mũi. Gia Cát Nguyệt sửng sốt, trợn mắt há hốc mồm nhìn cái khăn vô cùng bẩn kia, lại nghe nàng tiếp tục nói: "Ngay cả con ngựa hôm nay, cũng là do thiếu gia tự mình giết chết."

"Hừ, ngươi phân phải trái cũng rành mạch nhỉ."

Nữ hài tử cúi đầu, không phục lẩm bẩm nói: "Người ta chỉ nói sự thật mà thôi."

Ánh mặt trời theo cửa sổ ở góc phòng gọi vào, vẩy lên vai hai người. Nữ hài tử còn rất nhỏ, đứng thẳng người cũng chỉ đến bả vai thiếu niên, hai mắt đỏ rực như hai trái táo lớn.

"Cho ngươi." Gia Cát Nguyệt đặt bình sứ vào trong tay nàng, nói: "Trở về xoa một chút."

Quả nhiên là tâm tính tiểu hài tử, lực chú ý rất dễ bị dời đi. Gia Cát Nguyệt trong bụng cười nhạt nhìn nữ hài tử giơ cái bình lên, nghi ngờ hỏi: "Đây là gì?"

"Thuốc trị thương."

Hôm qua con ngựa nhỏ chạy quá nhanh nên khủy tay Sở Kiều đều bị xây xát rướm máu, nàng bĩu môi, gật đầu nói: "Tứ thiếu gia, vậy Tinh Nhi lui xuống trước."

Thiếu niên quay trở về ghế ngồi, đầu cũng không ngẩng lên, như rất không bằng lòng nhìn thấy nàng, hắn phất phất tay nói: "Đi xuống đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...