🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Được cứu

Trong nháy mắt đó, trong đầu Sở Kiều nhất thời nảy ra trăm ngàn ý nghĩ, nàng biết mình có thể lợi dụng sự khinh địch của đối phương, mạnh mẽ mở vòng vây chạy trốn. Nhưng làm như thế khẳng định sẽ khiến người khác hoài nghi nàng, nhất là Chu Thuận đã bị chém đứt một tay. Cho dù nàng có thể may mắn trốn thoát, Tiểu Bát còn trong phủ sẽ bị liên lụy.

Nhưng nếu không chạy trốn, nàng sẽ rơi vào trong tay lão già háo sắc này, đến lúc đó dựa vào năng lực của một đứa trẻ tám tuổi như nàng, làm sao có thể đối kháng với toàn bộ cảnh vệ trong phủ Giá Cát?

Trốn hay không trốn?

Thân thể nữ hài căng thẳng, suy nghĩ trong đầu cũng đang nhanh chóng xoay chuyển. Chi bằng tương kế tựa kế, thừa cơ hội này diệt trừ lão biến thái này luôn?

Chốc lát sau, một gã đại hán vạm vỡ đã tiến đến chuẩn bị tước lấy chủy thủ trong tay nàng.

"Chờ đã!"

Một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên, nhất thời tất cả đều quay đầu lại nhìn, chỉ thấy tuyết phủ trên mặt đất phủ bị xốc tung, hơn hai mươi kỵ bịnh mặc giáp đen nhanh chóng đến gần, chính giữa là một thiếu niên mặc trường bào xanh, bên ngoài khoác áo lông trắng, dung mạo tuấn lãng đang gấp gáp thúc ngựa chạy đến.

Con tuấn mã bỗng nhiên hý dài một tiếng, dựng thẳng hai chân trước, thở phì phì ra sương khói trong không trung trong trẻo. Thiếu niên đứng giữa vòng vây bảo vệ của thị vệ, dùng vẻ tĩnh táo cùng cơ trí không hợp tuổi, trầm giọng nói: "Gia Cát tiên sinh, đã lâu không gặp."

Đôi mắt chuột của Gia Cát lão thái gia nửa mở, đánh giá thiếu niên từ trên xuống dưới, mở miệng lộ ra hàm răng vàng ệch cười he he: "Thì ra là thế tử Yến Tuân của Bắc Yến, đêm đã khuya như vậy, sao thế tử không ở trong phủ hưởng thụ mà lại chạy ra ngoài dẫm tuyết làm gì?"

Yến Tuân tiến lùi đúng mực, chậm rãi nói: "Làm phiền Gia Cát tiên sinh bận tâm, chẳng qua người lớn tuổi như tiên sinh còn hăng hái ra ngoài ngắm cảnh đêm, bổn thế tử sao lại có thể ở trong phủ an giấc nồng? Đêm hội Nguyên Tiêu, cả nước cùng vui, bổn thế tử chỉ muốn ra ngoài tham gia náo nhiệt mà thôi."

"Ồ?" Gia Cát lão thái gia nhướng mày, nói: "Đã như vậy thì mời Yến thế tử tiếp tục chơi, lão phu không thể phụng bồi." Dứt lời liền xoay người nói với đám thuộc hạ: "Trở về phủ."

"Chờ một chút!" Yến Tuân nhanh chóng thúc ngựa lên phía trước, chắn ở trước mặt lão thái gia, chỉ vào Sở Kiều cười nhạt: "Tiên sinh có thể đi, chẳng qua xin để đứa trẻ này lại."

Lão thái gia khẽ nhướng mày: "Yến thế tử nói lời này là có ý gì?"

"Đứa trẻ này vừa nãy đã dọa Tật Phong của ta chạy mất, ta muốn giải nàng về hỏi tội."

Lão thái gia nghe vậy thì mỉm cười nói: "Đã vậy lão phu sẽ đền cho thế tử một con ngựa tốt khác."

"Ngựa của thế tử nhà ta là bảo mã do lão vương gia vừa săn được từ đại mạc phía Tây, ngươi đền được hay sao chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...