Chương 175: Hải đường vẫn như xưa
Nắng sau giờ Ngọ rọi thẳng vào giữa đại điện, rực rỡ đến mức chói mắt. Bốn phía hỗn loạn thành đoàn, có người hô to, có người gào thét, có người hoảng hốt đi gọi thái y, thị vệ xông vào điện, mũi thương nhọn phản chiếu sàn điện bóng bẩy sáng loáng.
Sở Kiều đứng nguyên tại chỗ, hai mắt trừng to như không hề cảm nhận được ánh nắng chói chang. Mặt trời bên ngoài như đang phủ băng xuống trên người nàng, hàn khí lan tỏa, lạnh đến tận xương, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cổ họng thắt nghẹn khiến hít thở không thông.
Toàn thân thái hậu nhuộm đỏ máu tươi, trên khuôn mặt tái nhợt hằn vẻ điên cuồng bệnh hoạn, ánh mắt dữ tợn. Bà ta bị thị vệ khống chế cũng không giãy giụa, chỉ lạnh lùng cất giọng nói chứa đầy hận ý: "Các ngươi đều là súc sinh đáng chết, ta đã giết hắn rồi, bây giờ đến lượt ngươi. Ta phải báo thù cho trượng phu và con trai ta."
Khoảnh khắc đó, Sở Kiều chợt bắt gặp ánh mắt của Lý Sách. Và đây là lần đầu tiên nàng thấy có thể xuyên qua ánh mắt đó nhìn thấu lòng hắn, không thong dong, không thâm thúy, không mơ hồ khó đoán như trong quá khứ. Khoảnh khắc đó, nàng rõ ràng thấy được mọi hỉ nộ ai lạc trong đôi mắt thăm thẳm như đầm sâu kia, thấy được mọi cảm xúc bị đè nén của hắn, cũng như vẻ thê lương như đồng tuyết hiu quạnh ngoài biên quan.
Lý Sách nằm đó, máu từ miệng vết thương ào ra như suối, nhuộm đỏ vạt áo xanh nhạt. Hắn lẳng lặng nhìn mẹ mình, đáy mắt không có sự sợ hãi, không có căm hận, chỉ có vẻ mệt mỏi cùng cực bao trùm trên khuôn mặt tuấn tú.
Ngoài cửa chợt nổi gió to, lay động màn lụa trong điện. Mặt đất loang đầy máu, vô số bóng người nhào đến, người cầm máu, người chữa trị, ngoài điện lại vang lên tiếng hét thất thanh của chúng hậu phi. Tất cả mọi chuyện trước mắt Sở Kiều đang diễn ra như một vở kịch câm, nàng không nhìn thấy gì, cũng không nghe được gì, chỉ ngơ ngác nhìn Lý Sách, chăm chú nhìn ánh mắt hắn, cảm nhận lạnh giá đang dần xâm chiếm lòng mình.
Nàng đột nhiên nhớ lại lần đi săn trên cao nguyên Bắc Yến rồi bất chợt bị kẹt giữa cơn bão tuyết ập đến đột ngột, một con sói cái bị đói lâu, khó khăn lắm mới bắt được một con nai con nên vô cùng khoái chí xé thịt ăn. Con của nó dò dẫm ở một bên, lặng lẽ đi đến cắn một miếng nhỏ. Sói cái lập tức nổi giận, vung móng vuốt tát sói con. Chú sói con bị cào liền chạy ra nấp sau gốc cây, sợ hãi nhìn mẹ kêu ư ử, không dám tiến lên nữa. Ánh mắt của nó ưu thương tựa như một đứa trẻ bị quẳng đi.
Có người đến kéo nàng nhưng nàng vẫn cố chấp không chịu đi, dưới chân như mọc rễ, làm thế nào cũng không nhấc bước được.
Sở Kiều đột nhiên sợ hãi, máu trong người như dần lạnh đi, khiến ngón tay không kiềm được khẽ run rẩy. Nàng không muốn ra ngoài, những vũng máu đỏ kia như muốn chọc thủng mắt nàng, nàng sợ ra ngoài rồi sẽ không thể đi vào nữa.
Càng lúc càng có nhiều người tiến đến lôi kéo nàng, ở bên tai nàng nói to cái gì đó, ống tay áo bằng lụa không chịu nổi sức kéo rách toạc. Sở Kiều đột nhiên hất tay tất cả mọi người xung quanh rồi chạy vào trong.
Bình luận