Chương 174: Hổ dữ ăn thịt con
Ngày 20 tháng 8 năm 780, Lạc vương Lý Lạc khởi binh thất bại ngay ở Hàm Thủy. Ngày 11 tháng 9 cùng năm, ba con trai và hai con gái của Lý Lạc đồng thời bị định tội chết tại đài Ngô Đồng trên Mi Sơn, hai mươi mốt đại tướng trợ lực cho Lý Lạc phải chịu hình phạt chém ngang người, do thượng tướng quân Từ Tố tự mình giám trảm. Kết quả của chỉ một chiếu lệnh giáng xuống chính là mấy chục u hồn.
Hôm đó, Mai Hương từ ngoài điện đi vào, trên người còn vương vài cánh hoa trắng muốt, sắc mặt có hơi sững sờ. Thu Tuệ gọi mấy tiếng nàng mới hồi hồn, thất thần nói: "Nghe nói vừa mới tìm được thứ phi Từ thị của Lạc vương."
Từ thị? Muội muội Từ Bội Trữ của Từ Tố?
Thu Tuệ lập tức vỗ ngực thở phào, "Cuối cùng cũng tìm được rồi, nghe nói đại tướng quân Từ Tố mất cha mất mẹ từ nhỏ, chỉ có một muội muội, cả hai sống nương tựa lẫn nhau nên tướng quân hết sức yêu thương người muội muội này. Hiện giờ tướng quân trải qua bao khó khăn mới lập được công lao lớn như vậy, nếu Từ tiểu thư gặp bất trắc gì thì thật là đáng tiếc."
Mai Hương hơi chau mày, sắc mặt như có sương mù bao phủ, ánh nến sáng loáng từ cây nến to bằng cánh tay khiến mặt nàng hơi tái nhợt. Nàng hạ thấp giọng, cất tiếng rất khẽ như tiếng chim non giữa tiết trời gió lớn, "Nghe nói Từ thị được tìm thấy trên núi La Phù, nàng treo cổ trên một cành cây khô, hai chân đã bị sói hoang gặm cụt."
Thu Tuệ 'A' một tiếng thật to, sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch.
Lòng Sở Kiều chợt chùng xuống, cảm giác lạnh lẽo ùa đến, tựa như làn khói trắng nhạt bốc lên từ lư hương, nhẹ nhàng nhưng luôn vấn vương trong không trung, làm sao cũng không xóa bỏ được.
Ánh trăng lạnh như nước, điện Nhu Phúc ở xa xa lại nổi lên tiếng ca múa cùng đàn sáo nhộn nhịp. Phu nhân Tử Minh hiện giờ đã là Nhu phi, trở thành người có phẩm vị cùng quyền thế cao nhất trong hậu cung của Lý Sách. Mấy hôm trước nàng được thái y viện chẩn đoán vừa có mang, hai ngày nữa sẽ đến hành cung dưỡng thai.
Đêm dài mải miết, âm thanh ở xa xa thoáng ẩn chứa sự tịch mịch khó tả, khiến đêm càng như vô tận.
Cứ như thế lại nửa tháng trôi qua, hạ đi thu về, sau mấy trận mưa dai dẳng, không khí đã trở nên ướt lạnh như băng. Hồ sen thưa thớt hoa, chỉ còn trơ cành và lá, cung Kim Ngô hiện giờ đã không còn ai có tâm trạng dẫn nước từ ôn tuyền duy trì hoa nở nữa.
Khu vực tây nam bị ảnh hưởng nặng bởi chiến loạn, thành Học Phủ lại gần kề với Mi Sơn nên khách điếm Học Tử mà Sở Kiều dốc lòng gầy dựng cũng đã bị phá hủy trong chiến lửa, chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn. Bọn Mai Hương và Thanh Thanh nghe nói đều không khỏi buồn bã, tuy Lý Sách nói có thể giúp xây lại khách điếm nhưng Sở Kiều đã không còn hứng thú. Dù sao thì nàng cũng chẳng ở lại Tây Mông thêm bao lâu nữa.
Vì vậy Sở Kiều vẫn ở lại trong cung Kim Ngô, ngày ngày nhìn ánh nắng lướt qua khung cửa sơn son thếp vàng, lặng lẽ đếm thời gian qua.
Nàng rất ít khi nhìn thấy Lý Sách, tuy chuyện của Lạc vương cũng ít nhiều khiến binh lực Biện Đường bị hao hụt, nhưng sau khi diệt trừ hết các thị tộc lớn ở tây nam, quốc khố không những được bù đầy mà còn không ngừng phát triển thêm. Và theo đó, dường như tính cách của Lý Sách cũng thay đổi một trăm tám chục độ, trở nên vô cùng bận rộn, ngay cả ca múa đàn sáo ở hậu cung cũng rất lâu rồi không nghe thấy nữa.
Bình luận