Chương 171: Trùng phùng giữa đường
Rèm trướng được nhấc lên, ánh nắng sáng rỡ cùng mùi thịt nướng bên ngoài tràn vào, Thanh Thanh nhướng mày trở mình rồi mơ màng mở mắt ra, vẫn chưa tỉnh hẳn. Gió buổi sớm mang theo hương vị tươi mát luồn vào, nhất thời xua tan không khí đượm mùi thuốc trong trướng.
Sở Kiều vẫn không ngẩng đầu lên, một tay đỡ trán, tay còn lại kẹp một con cờ bằng mã não đen đặt xuống bàn cờ bạch ngọc kêu cái *cạch*, âm thanh đơn điệu ẩn chứa chút phiền muộn. Nàng như vẫn đang chìm đắm trong ván cờ chằng chịt đường lối, mỗi nước đều chần chừ rất lâu mới hạ cờ.
"Tiểu thư, tất cả mọi người đã chuẩn bị xong." Đa Cát đứng ngoài cửa, thấp giọng báo.
Mi tâm Sở Kiều chau lại thành hình chữ xuyên (川), tiếng Đa Cát văng vẳng trong lều nhưng nàng vẫn chậm chạp không có phản ứng. Trong lúc Đa Cát còn đang cho rằng nàng không nghe định lặp lại một lần nữa thì nàng lại đột nhiên đẩy bàn cờ sang một bên, quay đầu lại trầm giọng nói: "Nói với mọi người chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ lên đường cả ngày lẫn đêm."
Hôm qua bọn họ đã rời khỏi thành Học Phủ, bây giờ đang trên đường đến Đường Kinh.
Nửa tháng trước, con trai độc nhất của đại Nho gia Thẩm Mặc Bạch là Thẩm Tuấn đột nhiên viếng thăm, điểm danh nói muốn gặp Sở Hồi.
Sở Lâm là tên Đa Cát dùng khi đi lại trên phía Đông đại lục, tên chữ là Sở Hồi, Hồi trong Hồi Sơn. Thẩm Tuấn muốn gặp Đa Cát cũng chẳng phải là chuyện to tát gì, dù sao thì một năm nay sự thông thái của Đa Cát đã sớm lan xa khắp thành Học Phủ, nhưng chuyện phát sinh sau đó mới khiến Sở Kiều trở nên cảnh giác.
Theo lời Đa Cát thì Thẩm Tuấn vô cùng coi trọng cuốn 'Đạo Tế Thế' mà cậu đang biên soạn gần đây, thậm chí vừa đọc xong liền viết thư cho phụ thân ngay trong đêm, khiến Thẩm Mặc Bạch lúc ấy đang nhậm chức ở Mi Sơn lập tức quay trở về thành Học Phủ, còn kiên quyết lưu Đa Cát ở lại trong phủ liên tiếp ba ngày, ý ẩn trong lời như muốn chiêu nạp cậu.
Mọi chuyện vốn cũng chẳng có gì đáng nói, một học giả yêu thích hậu bối tài hoa muốn nâng đỡ là chuyện thường thấy. Nhưng nửa tháng sau, khi Thẩm Mặc Bạch đột ngột dẫn Đa Cát yết kiến một người thì Sở Kiều mới cảm nhận được nguy cơ.
Người nọ tuổi còn trẻ, khí độ ung dung, thân phận thần bí, ngay cả đại học giả như Thẩm Mặc Bạch cũng phải hết sức cung kính hữu lễ. Ngoài ra, theo hình dáng mà Đa Cát mô tả lại, Sở Kiều mơ hồ nhớ đến một người nàng chỉ gặp qua một lần. Hồi tưởng lại những lời đồn đại nghe được gần đây, Sở Kiều càng có linh cảm bất an khác thường. Ba ngày sau, nàng quyết định trở về phương Bắc, tìm gặp Lý Sách một lần để chứng thực lo lắng trong lòng.
Đoàn người đi hai ngày thì đến được Tú Lĩnh, đường núi uốn lượn, một bên là bờ suối cỏ non mọc dày, một là rừng thông bạt ngàn, nếu không phải đang mang tâm trạng thấp thỏm thì nơi này đúng là một nơi an dưỡng tốt.
Nhưng đến đêm ngày thứ ba thì hành trình của bọn Sở Kiều lại bị gián đoạn bởi một trận mưa lớn.
Đường núi trắc trở, mặt đất bị nước biến thành bùn nhão càng thêm khó đi. Đoàn người khó khăn lắm mới đến được bờ sông thì lại phát hiện mưa lũ đã cuốn trôi chiếc cầu dây duy nhất nối hai bờ sông. Trước mặt còn có một đội ngũ cũng muốn qua sông đang gấp rút sửa cầu, nhưng nhân số chỉ có hơn ba mươi người nên tiến độ vô cùng chậm chạp.
Bình luận