Chương 17: Mỗi người một ngả
Gió Bắc thổi tuyết bay lả tả đầy trời, che khuất trăng sáng trên cao, bông tuyết dày đặc như lông ngỗng khiến người ta cơ hồ không thể mở mắt ra. Bên dưới bầu trời đêm tối đen như mựcu thỉnh thoảng truyền đến tiếng gió gào thê lương
Bên dưới bầu trời đen như mực thỉnh thoảng truyền đến tiếng gió rít gào thê lương, từ trên không trung nhìn xuống, hoàng thành như một viên minh châu phát ra ánh sáng chói mắt ngay giữa con sông băng tuyết trắng. Lúc này, bên cạnh viên minh châu kia lại là một nhóm dân dị tộc xanh xao vàng vọt, áo quần lam lũ không hề tương xứng với vẻ phồn hoa cẩm tú kề bên.
Gió Bắc lạnh thấu xương xuyên thấy y phục đơn bạc của nhóm dân dị tộc, tựa như những nhát dao sắc bén cắt lên da thịt đã tím tái vì lạnh của bọn họ. Không có tường thành che phủ, gió tuyết trên cánh đồng càng thêm bén nhọn không thể chống đỡ, trong đám dân chúng đột nhiên vang lên tiếng khóc nỉ non của trẻ con, ban đầu chỉ là tiếng của một hài tử, sau đó dần dần lan ra khắp đội ngũ.
Một tiếng roi quất *vụt* vang lên, gã tướng lãnh ngồi trên lưng ngựa vẻ mặt âm trầm chậm rãi tiến lên, lớn tiếng quát: "Đều câm miệng cho ta!"
Thế nhưng trẻ con không hiểu chuyện làm sao có thể nghe theo hiệu lệnh của hắn, tiếng khóc vẫn tiếp tục lan truyền trong nhóm người. Gã tướng lãnh nhíu mày, đột nhiên thúc ngựa đi vào đám người, khom lưng đoạt lấy một đứa bé từ trong lòng một nữ nhân còn trẻ, sau đó hung hăng ném thịch xuống trên mặt đất.
"A!" Mẹ của đứa trẻ nhất thời kêu lên thất thanh, lập tức quỳ xuống trên mặt đất ôm lấy đứa trẻ đã không còn nửa điểm thanh âm, thảm thiết khóc lớn.
Gã tướng lãnh quét ánh mắt sắc bén như chim ưng ngang qua đám người dị tộc, ngụ ý chớ có lên tiếng. Bên dưới bầu trên đen kịt, chỉ có tiếng khóc bi thống của người mẹ trẻ. Gã tướng lãnh rút trường đao ra chém ngang lưng nàng, máu tươi bắn ra, vẩy trên mặt tuyết trắng tinh khôi.
Hô hấp của Sở Kiều trong thoáng chốc hơi bị chậm lại, nàng cắn chặt hai môi, nắm tay bỗng nhiên phát lực, lập tức muốn xông ra.
"Ngươi không muốn sống nữa sao?" Thiếu niên hai mắt sáng quắc ghì chặt lấy Sở Kiều, trầm giọng nói ở bên tai nàng: "Bọn họ là quân đội của Ngụy phiệt*, đừng hành động thiếu suy nghĩ."
*Phiệt là cách viết tắt của gia phiệt – gia tộc quyền quý lớn mạnh
"Ở đây đi." Gã tướng lãnh một thân giáp đen, khoác áo choàng lông đen trầm giọng nói với thuộc hạ, đám binh sĩ đầu đội mũ sắt nghe vậy liền lập tức tung mình xuống ngựa, rút đao bên hông ra rồi kéo mạnh dây thừng, lưu dân bị trói chặt hai chân đồng loạt ngã rạp xuống trên đất.
Gã tướng lãnh lộ vẻ âm trầm, ánh mắt sắc bén như đao, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, chậm rãi phun ra một chữ: "Giết!"
Tiếng đao *xoẹt xoẹt* đều nhịp vang lên, đánh binh sĩ mặt lạnh như sắt, xuống tay không hề chớp mắt, trong giây lát đã có mười mấy cái đầu lăn xuống trên mặt tuyết dày, máu nóng phun ra như dòng suối, nhưng thoáng cái đã bị đông lại trong không khí rét lạnh.
Bình luận